Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2802 lượt.
c nóng bên cạnh, điều chỉnh nhiệt độ thích hợp, thả lòng cơ thể.
Trần Hi hồi tưởng biểu hiện vừa rồi của mình, trong tiềm thức cô luôn cảm giác mình rất sợ nước, nhưng cũng không nghĩ đến lại sợ đến mức như vậy.
Cô ở trong nước nhúc nhích cũng nhúc nhích không được, giống như là bị “ma ám”, giống như trong giấc mộng, rõ ràng cảm giác mình đang tỉnh, biết rõ mình nên làm gì, nhưng chính là một chút cũng không động đậy được, thậm chí ngay cả ngoắc ngoắc ngón tay cũng làm không được. Ngay khi nước trong bồn tắm dâng qua đầu, cô lại đột nhiên biến thành dáng vẽ như lúc nãy.
Ngay lúc ở trong nước cô mơ hồ thấy được hình ảnh, nhân vật chính bên trong nhìn không rõ mặt lắm, nhưng có thể cảm giác được cái loại sợ hãi mãnh liệt đó, có thể nói là bị bất động.
Cô cảm thấy mình ra sức giãy giụa, nhưng là càng giãy giua, có một cánh tay càng ấn chặt mình xuống nước. Đợi đến khi không có hơi sức cử động được nữa, cánh tay kia sẽ lôi cô lên, để cho cô được hô hấp. Trong lúc cảm giác được mình đã sống lại, cánh tay đó lại tiếp tục nhấn cô xuống nước, cho đến thời đểm gần như không chịu đựng nỗi, lại đem cô kéo lên.
Cứ như vậy vẫn lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại, dần dần cô thôi không giãy giụa nữa, cứ như vậy lẳng lặng, khiến nước lần lượt hạ thấp xuống khỏi đỉnh đầu. Bởi vì cô hình như có thể cảm thấy, cô càng phản kháng thì cánh tay đó càng hưng phấn muốn đè mình xuống, đợi đến khi không còn hơi sức phản kháng nữa, cánh tay kia cũng sẽ cảm thấy không thú vị nữa mà thả cô ra.
Trần Hi đem nước ấm nhẹ nhàng vỗ lên mặt mình, tình cảnh hỗn loạn đó, rốt cuộc là thời diểm nào, một chút cô cũng không nghĩ ra.
Trần Hi lấy tay che mắt, cảm nhận dòng nước càng ngày càng ấm lên. Chuyện này có phải là xảy ra trong kiếp trước? Cô cẩn thận nhớ lại, cũng không nhớ ra mình đã từng trải qua tình cảnh như vậy.
Nếu không phải là Doãn Triệt sử dụng cách này, đoán chừng cô cũng không cảm nhận được cái loại sợ hãi như vậy. Trong đầu cũng không xuất hiện những hình ảnh lộn xộn kia.
Trần Hi cảm giác rất rối rắm, tại sao sau khi trọng sinh, những chuyện cô trải qua, những người cô gặp, ngày càng trở nên phức tạp như vậy?
” Cốc cốc cốc…” Tiếng gõ cửa bên ngoài phòng tắm vang lên. ” Doãn thiếu gia kêu tôi mang y phục đến cho cô, Trần tiểu thư nếu cô đã khỏe có thể thay ra.”
“Được rồi, cám ơn.” Trần Hi đáp một tiếng, y phục của cô đúng là không có cách nào mặc được nữa.
“Doãn thiếu gia còn nói cô phải nghe lời ở lại đây nhỉ ngơi, chờ sau khi xong tiệc, cậu ấy sẽ trở lại gọi cô.” Người giúp việc cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ, ngoài cửa lại trở nên yên tĩnh.
Trần Hi cúi đầu nhìn làn da mỏng manh trên ngón tay cũng đã nhăn lại, mới từ bồn tắm đứng dậy, cô nhớ lại, thật ra thì cô rất thích bồn tắm và cái giường lớn của Doãn Triệt.
Ngay lúc cầm khăn tắm lên, Trần Hi hơi do dự một chút, vừa rồi Doãn Triệt sử dụng cái khăn tắm này làm gì, cô đều nhìn thấy. Hắn dùng nó lau tóc của hắn, lau mặt của hắn, lau lồng ngực của hắn, cuối cùng còn xoa xoa nơi đó của hắng, dường như là cố ý cho cô nhìn thấy.
“Doãn Triệt đáng chết, không thể ít xấu xa hơn một chút sao.” Trần Hi yên tâm mắng lớn một câu.
“Hắt xì. . . . . .” Cô hắt xì, cuối cùng vẫn phải đem khăn tắm quấn lên người mình.
Đã trải qua một trận bị giày vò, Trần Hi thật đúng là mệt mỏi muốn đi ra ngoài gục lên giường nghỉ ngơi, nhưng cô liền nghĩ đến lời Doãn Triệt nhắc nhở sấy khô tóc.
Vị trí máy s
ấy tóc rất khó tìm, nhưng đối với Trần Hi mà nói, đó không phải là một vấn đề, cô vốn “ngựa quen đường cũ” nhanh chóng tìm ra vật cần tìm. Mặc dù vị trí là giống nhau nhưng vật dụng lại không quen thuộc như trước đây. Điều này làm cho Trần Hi có cảm giác là lạ.
Tất cả vừa giống như quen thuộc, nhưng lại có chút xa lạ. Tựa như người vẫn ở đó, nhưng thời điểm hắn đến gần lại phát hiện không phải là hắn trước đây, cảm giác này cực kỳ quái dị.
Rốt cuộc cũng sấy khô đầu tóc, Trần Hi đi ra khỏi phòng tắm, nhìn trên giường Doãn Triệt có một hộp quà quần áo rất to, hộp quà màu sắc rất sáng, trang trí tỉ mỉ.
Trần Hi mở nắp hộp quà ra, nhìn y phục bên trong làm cô có chút luống cuống. Lễ phục bên trong là màu trắng, lễ phục này là kiểu sườn xám Trung Quốc, cùng với lễ phục kiểu Tôn Trung Sơn trên người Doãn Triệt vốn là một cặp.
Cô có chút không muốn mặc, nhưng nhớ tới món đồ kia không cách nào che đậy thân thể được nữa, cô lại không thể không mặc vào.
Sau khi thay đổi y phục, Trần Hi phát hiện, ánh mắt của Doãn Triệt thật rất tốt, hắn chọn y phục rất phù hợp với cô.
Đợi chút. . . . . . Trần Hi lại nhìn tạo hình toàn thân một chút, mặc dù chi tiết cùng phong cách có chút bất đồng, nhưng phong cách bộ y phục này tại sao lại giống với bộ lễ phục màu đen cô mặc lúc nãy như vậy, lễ phục đều dài đến cổ chân, ngay cả chi tiết từ bắp chân trở xuống làm thành một cái đuôi dài cũng giống nhau.
Trần Hi đột nhiên bừng tỉnh thông suốt hiểu ra, “Hắc Bạch vô thường”, đúng, không sai, chính là “Hắc Bạch vô thường” Doãn Triệt với Khương Sâm không phải là ha