Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2803 lượt.

n xuống cô, vẻ mặt hài hước giống như đang cười nhạo hành động ngây thơ của cô.
Trái tim nhỏ bé của Trần Hi khẻ run lên.
“Sợ. . . . . . Nhưng đây là thù lao tôi nên nhận được.” Cô dũng cảm nhìn vào ánh mắt của Khương Sâm, giờ phút này trong mắt cô không hề có e dè, chỉ có sự quyết tâm.
Khương Sâm cùng cô nhìn nhau một lúc, phát hiện Trần Hi cũng không giống như thường ngày mà dời tầm mắt đi, khóe miệng hắn khẻ cong lên. “Đưa cho tôi một lý do có thể thuyết phục.”
“Đây là tôi nên được, có gì mà phải thuyết phục anh?” Trần Hi không trả lời mà hỏi ngược lại.
Khương Sâm nở nụ cười ma mị. “Ngày mai đi ngân hàng mở tài khoản, tôi sẽ sắp xếp người gửi tiền cho cô.” Khương Sâm nói xong xoay người quay về phòng, Trần Hi đứng chôn chân trong phòng khách buồn bực, chuyện này sao lại giải quyết thuận lợi như vậy.
Cô vốn cho là vấn đề này hầu như không có khả năng thực hiện được, không thể nghĩ lại đơn giản như vậy!






Có tiền rồi thì nên xài như thế nào? Trần Hi vừa mới nhận được một tin nhắn , trong tài khoản của cô bỗng nhiên có một vạn tiền gửi ngân hàng. Đây đối với cô mà nói là một khoản tiền rất lớn.
Một vạn đồng có thể làm gì? Trần Hi một mực suy nghĩ vấn đề này, có thể dùng đặt cọc để mua nhà trả góp, mua được không ít túi xách hàng hiệu, thậm chí ngay cả những bộ sưu tập thời trang mùa hè.
Ưm… không được, Trần Hi vội vàng điều chỉnh lại mục tiêu của mình, tạo sao khi đã có tiền cô vẫn còn tư tưởng lãng phí như vậy? Hay là có thể mời các chị em cùng phòng một bữa cơm đi, cũng không được, cái này vẫn là hoang phí.
Mang tiền này gửi qua bưu điện cho cha mẹ? Hay là thôi đi, cô không biết nên làm sao giải thích với họ lại lịch khoản tiền lớn như vậy.
Cứ như vậy đem tiền gửi tiết kiệm, hình như cũng không có ý nghĩa gì, chính là cô biết năm năm về sau tình hình giá cả sẽ lạm phát đến mức nào, đậu còn đắt hơn thịt, ngay cả tỏi cũng không có mà ăn, những chuyện này cô đều đã trải qua. Mặc dù khi ấy cô không thiếu tiền, nhưng tivi đều phát tin, báo nào cũng đăng tin tức, internet cũng có, làm cô muốn quên cũng khó.
Cũng chỉ có như vậy, cùng một loại lương thực, tôi bán với giá thấp nhất, nhưng của người ta có thể coi là ưu chất, của tôi lại chỉ có thể xưng là trung bình.
Cuối cùng tôi cho là, tôi chỉ có một người, chỉ cần đủ ăn là được, mặc kệ ý kiến người khác, cũng không muốn tranh giành cái gì, thật không nghĩ đến một ngày, trong thôn thế nhưng gán cho tôi tội danh như thế. Nhưng trên thực tế hung thủ thật sự là con trai của trưởng thôn.
Cũng là bởi vì tôi không tranh không đoạt, không có thân thích, không có cha mẹ, cũng sẽ không có ai giúp tôi giải oan, cho dù là tự mình cũng sẽ không thể chạy đến nhà trưởng thôn mà làm ra hành động gì quá khích được. ”
Tiểu Hắc nói tới đây thì dừng lại, hô hấp của hắn trở nên nặng nề, giống như đang đè nén tâm tình.
“Là ông chủ cho tôi mạng sống lần thứ hai, đừng xem ông chủ có lúc không được bình thường, thật ra thì so với bất luận kẻ nào ông ấy là người am hiểu nhất.”
“Thật xin lỗi.” Trần Hi không muốn khơi lại vết sẹo của người khác, cô không nghĩ tới Tiểu hắc lại có quá khứ như vậy.
“Đừng nên nói ba chữ này, ông chủ nói với tôi, chỉ có người cảm thấy hổ thẹn với bản thân, mới có nghĩa vụ nói xin lỗi với người khác, còn ngay cả làm lỗi với bản thân mình mà không nhận ra thì cũng không xứng đáng.”
Những lời này của Tiểu Hắc có chút lẩn quẩn, nhưng Trần Hi nghe được rất rõ ràng. Cô hàng ngày luôn bởi vì một chút rắc rối bên ngoài mà sẽ không chú tâm đến những nguyện vọng của bản thân.
Trần Hi còn muốn hỏi Tiểu Hắc làm thế nào từ một tội phạm bị xử tử hình lại biến thành vệ sỹ của Khương Sâm, nhưng lời nói chưa đến cửa miệng đã được nuốt trở vào, Khương Sâm vẫn luôn thần thần bí bí, lại nói vừa có tiền, vừa có quyền thì có chuyện gì mà không làm được.
Cảm thấy không khí trong xe có chút ngột ngạt, Trần Hi cũng không nghĩ đến vấn đề mình hỏi nghe đơn giản, thế nhưng lại khơi lại vết thương lòng của Tiểu hắc. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, suy nghĩ làm thế nào để hóa giải bầu không khí này.
Ở ven đường trên tòa cao ốc có một biển quảng cáo thật to, trên hình là một người đàn ông cường tráng khoe cơ bắp ra dáng muốn đọ sức, phía sau hắn còn có mấy người cùng tư thế như vậy, xem ra rất là khí khái.
“Tiểu Hắc anh có biết nơi nào có phòng tập võ để phòng thân cấp tốc không? Tôi muốn học khả năng tự vệ một chút.”
“Cô có tiền sao?” Tiểu Hắc hỏi rất trực tiếp.
“Có, nhưng là không nhiều lắm, bây giờ tôi chỉ có một vạn.” Trần Hi thành thật trả lời, cô có chút thấp thỏm, cũng không biết số tiền này có đủ để học một lớp chuyên nghiệp hay không, cô muốn giống như trong phim ảnh vậy, đưa tay đánh là có thể làm người ta ngã xuống. Mà không phải là kiểu học bát nháo như trong phòng tập thể hình.
“Như vậy cũng đủ rồi, nếu cô cẩn thận một chút, cũng sẽ không dùng hết số đó.” Lời nói của Tiểu Hắc nghe như đang trấn an người khác.
Trần Hi cho là Tiểu Hắc đang lo


pacman, rainbows, and roller s