Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2806 lượt.

lại mơ giấc mơ kỳ lạ này.
Trần Hi vén chăn lên xuống giường, mấy ngày nay luôn trong tình trạng hỗn loạn, đột nhiên sau một đêm tinh thần liền sảng khoái.
Đi tới phòng tắm nhìn mình trong gương, sắc mặt của cô vẫn nhợt nhạt như cũ, cằm hình như cũng nhọn hơn trước. Mặc dù mỗi ngày Tiểu Hắc đều mang cơm cho cô, nhưng trên căn bản cô cũng không đụng tới bao nhiêu.
Trần Hi đưa tay đè chóp mũi hồng hồng, cảm giác còn hơi nhói đau, đây chính là hậu quả của việc lau nước mũi để lại. Cô giống như ngửi thấy mùi vị chua chua, cúi đầu hít hà, thì ra lại là trên người mình. Phải là bao nhiêu ngày không tắm mới để lại mùi vị kinh khủng như vậy.
Không vội đi tắm, đầu tiên Trần Hi vén màn cửa sổ nhìn một chút thời tiết bên ngoài, mặt trời đã nhô lên cao, ánh nắng cũng gay gắt, trời xanh mây trắng. Cô ôm chăn đem phơi nắng trên kệ ban công, phải phơi bây giờ, để đến lúc đi ngủ mới kịp khô ráo.
Sau khi làm xong tất cả, Trần Hi mới vào phòng tắm tỉ mỉ tắm rửa, tìm ra một bộ quần áo thể thao thoải mái mặc vào, cô nhìn mình trong gương đưa tay tạo dáng “Yes” một cái.
Sau đó, cô kéo hết tất cả rèm cửa còn lại trong phòng ra, Khương Sâm quả thật chọn phòng ánh sáng rất tốt, nhất thời trong nhà liền thay đổi sáng sủa ấm áp hẳn lên.
Thấy tất cả đồ dùng trong nhà đều nổi một tầng bụi mỏng, Trần Hi lại lấy dụng cụ ra bắt đầu quét dọn, trước kia cô chưa từng phát hiện qua, nhìn những vật dụng trong nhà chính tay mình lau dọn trở nên sáng ngời lại có cảm giác sảng khoái như vậy.
“Bệnh của cô đã khỏi rồi?” Tiểu Hắc mở cửa nhìn thấy căn nhà sạch sẽ sáng sủa, trong không khí tựa hồ còn tản ra mùi thơm nhàn nhạt.
“Ừm. . . . . . Cảm ơn anh mấy ngày qua đã chăm sóc, tôi khỏe rồi, mau đến đây cùng tôi ăn cơm.” Trần Hi chính là đang chờ Tiểu Hắc, cô mang món ăn cuối cùng từ trong phòng bếp đi ra.
“Tôi nên gọi ông chủ trở về thôi.” Nghe Tiểu Hắc nói muốn gọi điện thoại, Trần Hi nhanh tay lẹ mắt chụp được cánh tay của hắn.
“Ngày mai anh hãy nói cho anh ấy biết, hôm nay tôi chỉ muốn ăn cơm với anh.” Nói xong Trần Hi nhìn tiểu Hắc cười ngọt ngào. Tiểu Hắc chợt thấy lạnh run, ông chủ đã dạy qua cho hắn, vô sự mà ân cần, khôn
g phải kẻ gian xảo cũng là phường trộm cắp.
“Sao vậy, tới dùng cơm đi, tôi chỉ là có chút vấn đề muốn thỉnh giáo anh.”
“Cô hỏi trước đi, hỏi xong thì tôi mới ăn.” Tiểu Hắc vẫn nhớ rõ lời dạy dỗ kia.
“Tiền lương của anh là bao nhiêu, anh có thể nói cho tôi biết không, còn thời gian làm việc của anh nữa.”
“Chỉ những thứ này thôi sao?” Tiểu Hắc đưa tay bưng chén cơm lên.
“Chỉ những thứ này, anh yên tâm tôi đảm bảo không có những yêu cầu gì khác đâu.” Trần Hi giơ tay lên, giống như trẻ con đang thề thốt.
Tiểu Hắc bắt đầu ăn, trong ý thức của hắn, tiền lương cũng không cần phải bảo mật.
Cái gì gọi là cú-đúp, đây chính là cú-đúp, Trần Hi rất hài lòng hôm nay mình đã thực hiện được đại sự.
Tiễn Tiểu Hắc đi, Trần Hi ngồi ở phòng khách, lấy tập bút ra đem tin tức vừa mới lấy được từ Tiểu Hắc bắt đầu ghi chép và phân tích.
Thời gian làm việc của Tiểu Hắc là 24h, mà mình coi như đi làm cũng có 8h, như vậy chỉ bằng một phần ba của Tiểu Hắc.
Công việc chính của Tiểu Hắc là vệ sỹ cộng thêm các việc linh tinh khác, mà mình đơn thuần chỉ làm giúp việc. Tính chất phức tạp thì chỉ bằng một nửa của Tiểu Hắc.
Công việc của Tiểu Hắc tính chất nguy hiểm phải thường xuyên giải quyết với khách, mà mình, ừm, cô cảm thấy không có gì so với việc ở cùng Khương Sâm là nguy hiểm hơn cả, ở mục này cũng gần bằng 0.8 của hắn, coi như thành 1 đi.
Tiểu Hắc đi theo Khương Sâm nghe nói ít nhất cũng năm năm, mà mình mới có mấy tháng, như vậy làm tròn một năm, coi như cũng được 1 phần năm của hắn.
Trước mắt tiền lương của Tiểu Hắc, hình như là năm vạn, như vậy mình…. Trần Hi tiến hành phân tích đơn giản ra được kết quả, Như vậy một tháng tiền lương của cô cũng phải được 13000.
3000 coi như cô không cần, dùng để làm tiền bồi thường gương mặt của Khương Sâm, Trần Hi đối với tiền lương này tự nhận thấy tương đối hợp lý và công bằng.
“Cô ở đây coi cái gì?”. Thanh âm Khương Sâm từ sau tai Trần Hi truyền đến.
Người này đi cũng không phát ra tiếng động, Trần Hi cũng không hỏi Khương Sâm tại sao hôm nay trở lại, cô cũng biết, Tiểu Hắc tuyệt đối sẽ không giấu giếm Khương Sâm tình trạng của mình.
“Tiền lương của tôi, tôi hi vọng anh có thể trả cho tôi, nếu không bắt đầu từ ngày mai tôi liền bãi công.” Trần Hi đưa kết quả tính toán trong tay cho Khương Sâm.
“Tiền lương, bãi công, chẳng lẽ cô quên mất là cô đang làm việc miễn phí sao?” Khương Sâm nhìn bảng phân tích, khẻ nhíu mày, giọng điệu của hắn đối với Trần Hi vẫn giống như trước khi cô ngã bệnh, tựa hồ không có bất kỳ biến hóa, giống như việc cô bệnh, việc cô vả Doãn Triệt đã xảy ra chuyện gì đều chưa từng tồn tại.
“Tôi chưa từng quên, nhưng rõ ràng là không hợp lý, nếu như anh không giao tiền lương, ngày mai tôi tuyệt đối sẽ không phục vụ cho anh.”
“Cô không phải sợ tôi sao?” Khương Sâm đứng sát Trần Hi, hắn từ trên cao nhì