Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.
i vị Hắc Bạch vô thường” ở âm tào địa phủ chuyên đi bắt người sao?
“Khụ khụ. . . . . . Hắt xì. . . . . .” Nhìn khăn giấy trong thùng rác trước mặt đã chất đống như núi, Trần Hi vuốt vuốt lỗ mũi, cảm mạo nóng sốt ho khan chảy nước mũi lại xảy ra cùng một lúc, làm cô không khỏi than thầm sao mình lại xui xẻo nhu vậy.
“Khụ khụ. . . . . . Hắt xì. . . . . .” Nhìn thùng rác cứ như trên cái núi nhỏ lại mọc thêm một đóa hoa trắng rồi.
Từ bữa tiệc lần đó về sau, Trần Hi bắt đầu suy nghĩ lại, cô vốn đã chuẩn bị tinh thần rất tốt, nhưng là mỗi lần gặp Doãn Triệt đều bị hắn ăn sạch sẽ. Đây rốt cuộc là tại sao lại như vậy chứ?
Giống như thời điểm nhùn thấy hắn đại não cô liền bị co rút lại, trở nên không minh mẫn, cũng không hẳn là sợ, nhưng chính là một loại cảm giác không kháng cự được, giống như, cô đã âm thầm tự nói cho mình biết, cô không được đề kháng hắn, cô coi như có kháng cự thì kết quả cũng sẽ không thay đổi.
“Cốc cốc . . . . .” Tiếng gõ cửa vang lên.
Buổi tối hôm đó, cô cảm giác mình nghiêm trọng hơn một chút, rất đói, nhưng cũng không biết ăn cái gì, cứ như vậy suy yếu đi đến phòng khách, ngồi trên sofa chờ Khương Sâm trở lại, nhưng cuối cùng vẫn là Tiểu Hắc xuất hiện.
Tiểu Hắc dẫn đến một bác sỹ, kê cho cô một ít thuốc, trước khi đi, Tiểu Hắc còn để lại lời nhắn của Khương Sâm, ý là để cô an tâm dưỡng bệnh, đợi khi cô hết bệnh, Khương Sâm dĩ nhiên sẽ trở lại.
Lúc ấy Trần Hi có một loại cảm giác rất kỳ quái, cô cảm giác mình tựa hồ đang bị chê bỏ, khi không còn khả năng làm việc nhà và nấu nướng được nữa, cô cảm giác mình bị coi là người vô dụng.
Từ lúc bắt đầu trọng sinh, cô cũng chưa từng duy trì bất kỳ ý nghĩ nào làm những chuyện to tát. Cô chỉ là muốn cách xa Doãn Triệt một chút, sau khi tốt nghiệp tìm một công việc lý tưởng, có thể nuôi bản thân mình, rồi tìm một người chồng bình thường, cùng sống cuộc sống đạm bạc qua ngày.
Có thể nói, Trần Hi rất cam lòng sống một cuộc sống bình thường, cô cảm thấy kiếp trước mình đã ra sức tranh giành, tổn hao hết tâm trí, quay đầu lại còn không phải là công dã tràng? Bây giờ bắt đầu lại, cô làm sao chấp nhận khổ cực như vậy nữa, mặc kệ những phương diện khác sẽ như thế nào, nhưng cô không muốn đặt hết tâm trí vào người đàn ông này nữa.
Thời điểm có người tung tin đồn vu oan, cô định dùng sự bình tĩnh mà đối đãi, lại phát hiện, căn bản bình tĩnh cũng không giải quyết được vấn đề, thậm chí nếu như không có Khương Sâm, cô căn bản là năng lực phản kích cũng không có.
Khi cô một mình đối mặt với Doãn Triệt, cô luôn tìm cho mình lý do, luôn nhìn trước ngó sau, nghĩ tới mình không chọc đến hắn có gì mà không trốn thoát được? Nhưng cô phát hiện mình thật không thoát khỏi hắn được.
Nếu như nói ngay cái phút bị hắn phá đi trinh tiết kia cô vô lực không thể thay đổi, nhưng hai lần sau này, rõ ràng là cô có thể chạy trốn được hết.
Lúc ấy Doãn Triệt đến lớp học chặn cô, tại sao cô lại muốn tin tưởng lời nói của hắn, tin tưởng hắn thật sự muốn mang cô đi họp, lúc ấy coi như cô dứt khoát cự tuyệt, có thể làm gì, Doãn Triệt chẳng lẽ có thể dưới con mắt mọi người đem cô đi không? không, hắn cũng sẽ không làm vậy, hắn cũng phải quan tâm đến mặt mũi của mình.
Thời đểm yến tiệc ngày hôm qua, tại sao cô không dám hét to lên, chỉ cần cô kiên quyết một chút, chỉ cần cô không cố kỵ nhiều như vậy, cô cũng sẽ không bị Doãn Triệt mang đến vườn hoa, càng sẽ không xuất hiện một màn khó coi như vậy. So sánh với những gì trải qua kia, thì việc lớn tiếng ồn ào có là gì, cùng lắm là làm cho người ta cười nhạo không hiểu chuyện, không có lễ nghi thôi.
Cô rõ ràng là lo lắng vấn đề xảy ra, rồi lại cố tình để cho nó xảy ra, hơn nữa những chuyện phát sinh còn nghiêm trọng hơn so với cô lo lắng rất nhiều.
Trần Hi lại nghĩ đến câu nói kia của Khương Sâm, hắn nói rất có đạo lý, nếu như nhất định là một con ốc màu mỡ nhiều nước, có cái vỏ thật dày căn bản cũng không có bất kỳ tác dụng phòng ngự nào.
“Khụ khụ. . . . . . Hắt xì. . . . . .” Trần Hi ho khan hai tiếng, lại rút ra khăn giấy lau mũi mình.
Đem mình vùi vào trong cái chăn dày cộm, Trần Hi trước giờ luôn nghĩ tới là tại sao người khác cứ dây dưa với mình, cô tại sao không nghĩ một chút làm thế nào mới có thể không tạo cơ hội cho họ lại gần?
Mang theo vấn đề này, trong đầu Trần Hi đột nhiên thoáng qua một câu nói, trở nên mạnh mẽ cũng chỉ là thái độ bên ngoài.
@@@@
“Chạy mau, chạy mau, không nên quay đầu lại, chạy mau, chạy trốn xa xa, mẹ chỉ hy vọng con có thể bình an sống qua ngày, ngàn vạn lần không được trở lại tìm ta, ngàn vạn lần không được. . . . . .”
“A. . . . . .” Trần Hi thức tỉnh, cô đưa tay sờ lên trán, tất cả đều là mồ hôi.
“Ừm. . . . . .” Trần Hi khụt khà khụt khịt, phát hiện lỗ mũi tựa hồ thông suốt rồi, bệnh cảm hình như cũng đã khỏi. Đây là chuyện gì xảy ra, sao lại kỳ quái như thế đây?
Cô đưa tay sờ sờ chăn đệm đã bị mồ hôi làm ướt nhẹp, tựa hồ như lúc nào cô cũng đổ mồ hôi, làm thế nào mà cô