Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2835 lượt.
n tôi, ừm. . . . . .” Doăn Triệt híp mắt, ngón tay của hắn tàn nhẫn ở trong cơ thể cô hung hăng đè một cái, Trần Hi đầu nâng cao, sau lưng thẳng băng, nơi tư mật kịch liệt co rút lại.
“Nói hay không?” Doãn Triệt cố nén của mình cũng đã sưng lên, ngón tay hắn trong cơ thể cô càng quay cuồng, Trần Hi cắn chặt môi, mặt vì kìm nén mà đỏ bừng, tiếng nức nở nghẹn ngào từ kẻ răng cô phát ra, nhưng cô vẫn cương quyết không chịu cầu xin.
Cửa chính đột nhiên vang lên tiếng động.
Đang làm chuyện bất chính hai người đồng thời sửng sốt, Trần Hi phản ứng nhanh hơn, cô thoát khỏi kiềm chế của Doãn Triệt, luống cuống tay chân sửa sang lại y phục.
“Đói bụng không, ba con tụ hội bạn bè quá nhàm chán, mẹ về trước, có hai món, mau tới đây ăn.” Ánh mắt mẹ Trần từ ái nhìn hai người trong nhà.
Doãn Triệt lén lút đưa ngón tay vào trong túi quần, ở bên trong lau một cái chất lỏng dính trên tay.
“Con vào nhà vệ sinh trước, lát nữa sẽ ăn.” Trần Hi nói xong liền vọt đến phòng rửa tay, bên trong lập tức vang lên tiếng nước chảy ào ào.
“Đợi Trần Hi ra bọn con cùng ăn.” Doãn Triệt hắc hắc cười khan hai tiếng, từ trên ghế sofa cầm một cái gối ôm, che đậy chỗ đang sưng lên của mình.
“Đồ ăn để trong phòng bếp, nhanh lên nhân lúc còn nóng mà ăn, đừng để bụng đói, dì đi thay quần áo.” Mẹ Trần càu nhàu đi về phòng ngủ của mình.
Doãn Triệt ai oán than trời nhìn lên trần nhà, đói, hắn thật là rất đói, đói đến nổi bụng cũng muốn nổ tung….
Doãn Triệt vẫn cố nén hỏa khí, nhưng không phải là lửa giận mà là lửa muốn, đêm đó còn thiếu một chút xíu là có thể thành công rồi, lại đôt nhiên bị mẹ Trần làm hỏng chuyện.
“Ai. . . . . .” Doãn Triệt lần nữa buồn bã bi thảm mà than vãn, hắn trẻ tuổi cơ thể cường tráng như vậy, thế nhưng không có nơi dụng võ. Tiểu nữ kia thật là biết lãng phí của trời.
Doãn Triệt quay mặt liếc mắt nhìn Trần Hi, sa
u đó lại chuyển tâm cầm tay lái. Và an toàn của hai người, hơn vẫn là nên chuyên tâm tốt một chút. Hắn cảm thấy thời gian một tháng ở đây dù sao cũng rất đáng giá, ít nhất hai người so với trước kia đã thân thiết hơn rất nhiều, và luận là cơ thể hay trong lòng. Hắn cảm thấy Trần Hi đã bắt đầu tiếp nhận hắn, chỉ là cô còn chưa hoàn toàn mở lòng mình ra, ít nhất giường này vẫn chưa thể tùy tiện lên, bước kế tiếp hắn nhất định phải đối xử thật tốt với cô.
Doãn Triệt lái xe, xe của bọn họ đang dong ruỗi trên xa lộ cao tốc, Trần Hi ngồi bên ghế phụ, ánh mắt cô nhìn phía ngoài cửa sổ, phong cảnh quen thuộc đang dần dần trở nên xa lạ.
Thời gian sống nhẹ nhàng tự tại không biết sau này còn được như vậy hay không, cũng không biết sau này chờ đợi cô sẽ là cái gì, tóm lại trước hết chuyện cần làm, chính là phải hỏi Khương Sâm một chút, hắn rốt cuộc biết được chuyện gì, rốt cuộc muốn cô làm những gì.
Trần Hi quay một vòng, bụng mặc dù đói, nhưng nhìn những thứ đố ăn này thật không thấy đói nữa, cô chọn cho mình một phần thức ăn nhanh, phần tiền còn dư đến quầy đổi lại tiền mặt.
Trần Hi đem tiền lẻ đặt trước mắt Doãn Triệt: “Cất tiền vào đi.”
Không khí giữa hai người rất quỷ dị, giống như hai đứa trẻ đang giận dỗi.
Rất nhanh sắc mặt Doãn Triệt đã tốt hơn, hắn lấy đũa ra, đem tương hành trên mặt trộn đều, ăn từng ngụm từng ngụm.
Trần Hi còn chưa bao giờ thấy Doãn Triệt ăn thức ăn bình dân như vậy, trước giờ vẫn biết hắn là người rất kén ăn, tương để trộn mì ở chỗ này trước đó đã được xào lại, bên trong tuyệt đối có hành gừng tỏi là những thứ Doãn Triệt tuyệt đối không ăn, hắn tại sao lại có thể chịu được mùi đó?
“Làm gì vẫn nhìn chằm chằm vào tôi như vậy, cho em cơ hội ngày ngày được nhìn thì lại không chịu.” Doãn Triệt cầm ly nước bên cạnh uống một hớp, nói xong câu đó, hắn lại cúi đầu ăn mì, bát mì nhanh chóng được nằm gọn trong bụng hắn.
“Anh ăn hành?” Trần Hi hỏi.
“Không thích, lúc còn bé tôi thích đem hành trong đồ ăn mà lựa bỏ ra ngoài, sau đó mẹ tôi ép phải ăn, còn nói không biết ăn thì chịu đói, tôi liền nhịn đói ba ngày, cuối cùng cũng chiến thắng.” Doãn Triệt nhếch miệng cười, nhớ tới khi còn bé ngây thơ như vậy, thật đúng là có chút niềm vui thú.
“Vậy bây giờ thế nào anh lại ăn?”
“Tôi phát hiện, chỉ cần không bị buộc phải ăn, thì tôi cũng không còn cảm giác không thích nữa.” Thoạt nhìn Doãn Triệt có bộ dạng vô cùng vô lại.
Trần Hi đột nhiên không biết là nên tức hay nên cười, cô đột nhiên cảm thấy kiếp trước mình trong mắt hắn chính là hành lá, cô buộc hắn tiếp nhận mình, nghĩ hết phương pháp lấy lòng hắn, nhưng chung quy lại cô chính là cưỡng bức hắn ăn hành, làm cho hắn chán ghét lại càng chán ghét.
“Đúng rồi, em hỏi cái này để làm gì?” Doãn Triệt liếc mắt nhìn Trần Hi.
Trần Hi nhìn Doãn Triệt một chút, cắn răng nghiến lợi nói: “Anh biết tôi thích ăn nhất là cái gì không?”
Doãn Triệt lắc đầu.
“Bánh rán cuốn hành chấm tương, ăn xong tìm một người nào đó, ha…..hà hơi một cái, cảm giác thật sảng khoái….” (Chị này cũng bệnh nặng à nha!!!!!)
Doãn Triệt nhún nhún vai,