Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342836

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2836 lượt.

oảng mang thức ăn ra ngoài, cũng không nghe ra bọn họ nói gì, chỉ là nghe được rất nhiều địa danh.
“Cơm chín rồi, tới đây ăn đi.” Cuối cùng một dĩa cá hấp lên bàn, Trần Hi hô một tiếng, thanh âm của Jess mới dừng lại.
Mọi người cùng ngồi bên bàn ăn, Trần Hi dọn đũa xong, lấy cho từng người một chén cơm đầy.
Bữa cơm này có một đặc điểm, chính là trong mỗi thức ăn có rất nhiều hành. Doãn Triệt khẽ cau mày, liếc mắt nhìn mặt Trần Hi đang hả hê tự đắc, hắn không khỏi nghĩ,
sớm biết lúc chiều đã nói mình thích ăn hành rồi, vậy buổi tối hôm nay sẽ hoàn mỹ cở nào.
Khương Sâm ý vị sâu xa cười cười, nụ cười của hắn rất phức tạp, như có chút mất mác.
Jess đang tác chiến cùng đôi đũa, hắn cảm thấy vật này thật phức tạp, sau khi miếng cơm đầu tiên được bỏ vào miệng, lễ nghi trên bàn ăn của hắn cũng không còn, cái muỗng trở thành vật hắn thích nhất.
Trong đầu Trần Hi thoáng qua một hình ảnh, cô đang ra sức cắt hành, hành lá, hành tây đủ loại, giống như bông tuyết bay đến hướng Doãn Triệt, làm cho miệng, mũi hắn, khắp người hắn đều là hành.






Trung Quốc có câu nói rất hay, muốn nắm được trái tim của một người đàn ông trước hết phải nắm được dạ dày của hắn. Còn có một câu khác cũng rất hay, đó là bê đá tự ném vào chân mình.
Khương Sâm đột nhiên phát hiện, trong lúc lơ đãng hắn lại tự tìm phiền toái lớn, hơn nữa phiền toái này lại là hắn không dự liệu được trước. Tất cả mọi chuyện hắn đều có kế hoạch, đều nắm trong bàn tay, nhưng tình huống lần này vẫn thật là không nghĩ tới.
Hắn cảm thấy nhà của mình bây giờ giống như trại nuôi heo, mỗi ngày về nhà phát hiện cô bé giúp việc riêng cho mình giờ này còn phải phụ trách cho hai con heo ăn no.
Trong quá khứ, Khương Sâm luôn là sau khi Trần Hi làm cơm xong thì mới về đến nhà..
Nhưng hắn phát hiện kiểu phục vụ cơm dâng tận miệng này đã biến mất, bởi vì chỉ cần hắn trở về chậm một chút, chờ đợi hắn chính là bàn ăn đã được lau dọn sạch sẽ, mà tiểu bảo mẫu của hắn, chỉ có thể ôm lấy áy náy mà nấu cho hắn một tô mì cùng hành cắt nhỏ.
Trần Hi đã chuẩn bị sẵn tư tưởng, bởi vì cô luôn là làm nhiều nhất mà lúc ăn lại ăn được ít nhất.
Cô đi tới phòng bếp mang một cái mâm ra ngoài, trong mâm mỗi thức ăn đều có một chút vừa đủ cho một người ăn.
@@@@@@@@@@@@
Cùng lúc trong nhà Khương Sâm không khí sôi nôi vui vẻ, ở một căn phòng khác, một tên đàn ông to béo đi tới trước mặt một người phụ nữ.
Tên đàn ông mở tài liệu lần trước đặt trước mặt người phụ nữ, chỗ ký tên vẫn trống không, phía trên đã bám một lớp bụi mỏng, căn bản là chưa hề có dầu vết chạm tới.
Chỗ chữ ký bên cạnh là tên Trần Xương, chữ viết cũng vô cùng rõ ràng.
Trần Xương chính là tên đàn ông mập mạp đó, hắn nhìn tài liệu cười lạnh mấy tiếng, một tay khép tài liệu lại, vết bụi dính đầy trên tay hắn.
Trần Xương thuận tay đem mấy ngón tay dính bụi xoa xoa lên quần, ờ trước mặt người ngoài hắn chính là người nắm quyền của Trần gia, nhưng không có ai biết rõ hắn chỉ là danh bất chính ngôn bất thuận.
“Trần Cẩm Sắt, cô được lắm, tôi xem cô có thể giả vờ đến bao lâu. Cô yên tâm không bao lâu nữa, tôi sẽ cho nó tới làm bạn với cô, chỉ cần nó ở chỗ này, cô có ký tên hay không, đối với tôi sẽ có ảnh hưởng gì sao?”
Trần Xương sập cửa đi ra.
Trần Tuyết lệ đang ngoài cửa hút thuốc, cô nhìn thấy dáng vẽ giận quá hóa giận của Trần Xương thì cười khanh khách hai tiếng, tay cô ta ôm lấy cổ của Trần Xương, miệng nhả ra một ngụm khói về phía hắn “Thế nào, lại tức giận rồi, nếu bà ta không tồn tại, không phải tất cả đều trở thành của hai chúng ta sao, còn giữ bà ta lại làm gì?”
Trần Xương kéo tay Trần Tuyết Lệ xuống: “Cô cho rằng tôi không muốn sao, nếu có thể đơn giản như vậy, tôi đã sớm giết chết ả ta rồi.”
Trần Xương cầm điếu thuốc của Trần Tuyết Lệ lên, đặt trong miệng mình hung hăng hít một hơi. Chỉ có trong lòng hắn là rõ nhất, Trần Xương hắn, trong mắt người ngoài có một sự nghiệp thành công, nhưng trên căn bản, cũng chỉ là công cụ cho ông cụ Trần gia đã qua đời dùng để che dấu con gái ông ta bị dèm pha mà thôi.
Chuyện này kể ra có hơi dài dòng, người phụ nữ bị nhốt trong phòng là Trần Cẩm Sắt, chính là con gái duy nhất của Trần gia.
Trần Cẩm Sắt là người đối diện với chuyện kinh doanh nhưng không quá mưu cầu danh lợi, thích nhất là chạy đến những nơi ít người biết đến để làm từ thiện. Đột nhiên có một khoãng thời gian, cô tựa như bốc hơi, bất luận thế nào cũng không liên lạc được, sau nửa năm mới xuất hiện trở lại, khi đó bụng cô đã to đùng lên.
Trần lão gia vốn là muốn bắt con gái bỏ đi đứa bé, nhưng Trần Cẩm Sắt sống chết cũng không đồng ý, còn nói không có đứa bé, cô cũng không sống được. Ông cụ không còn biện pháp nào, dưới tình huống này, cũng chỉ có thể tìm một con rể tạm thời.
Đó chính là nguyên nhân Trần lão gia tìm ra Trần Xương, cũng bởi là vì hắn họ Trần, như vậy có thể tránh việc ở rễ bớt phần lúng túng. Ông cụ nghĩ như vậy cũng thật tốt, con gái muốn sinh thì sinh đi, sinh ra đứa