Tình Yêu Ngọt Ngào Của Trung Tá
Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342845
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2845 lượt.
iệng, chỉ là nghe Doãn Triệt nói như vậy, liền thoải mái đem lời trong lòng thuận miệng nói ra.
“Tôi bao nhiêu, em không phải là không biết, có muốn hay không nhìn lại một chút?”
“Anh. . . . . .” Trần Hi trợn mắt nhìn Doãn Triệt một cái, phát hiện trên mặt hắn còn mang theo nụ cười gian xảo. “Không có một câu nghiêm túc, không thèm để ý anh.”
“Em không quan tâm, không cần để ý, tôi để ý em là được rồi, dù sao em cũng chỉ có thể sinh con cho tôi.”
“Heo mới sinh con cho anh.”
“Em không phải cầm tinh con heo sao, thì ra là đã sớm tính toán. Trời ơi, bây giờ mới phát hiện thì ra tôi là người bị hại.”
“Vô lại, không biết xấu hổ. . . . . .”
“Chỉ có đối với em mới vô lại, đối với em mới không biết xấu hổ, có bản lãnh thì đi tố cáo với cha mẹ em, xem bọn họ nói người nào không phải.”
“Anh ngoại trừ giả vờ làm người tốt trước mặt cha mẹ tôi, còn có thể làm gì?”
“Tôi còn sẽ làm //em, em có phải muốn thử lại một chút?”
“Anh. . . . . .” Trần Hi lại bị Doãn Triệt làm cho á khẩu không trả lời được.
Cô nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, đột nhiên ý thức một vấn đề, cô đang làm gì, cùng Doãn Triệt cãi nhau sao? Thế nào mà lại giống như con nít ranh, nói những lời nhảm nhí như thế?
Da mặt của Doãn Triệt cũng thật đủ dày, trong nháy mắt hắn đã trụ lại trong nhà Trần Hi được nữa tháng.
Bây giờ Doãn Triệt càng trở nên càn rỡ, hắn thường thừa dịp trong nhà không có ai liền táy máy tay chân với Trần Hi. Lúc thì đem Trần Hi đè xuống ghế sofa hôn một cái, khi thì đưa tay sờ soạng cô. Tóm lại, chỉ cần lúc hai người đơn độc ở cùng nhau, Doãn Triệt cũng chưa từng ngừng nghỉ.
Đối với Doãn Triệt mà nói, hắn rất hưởng thụ loại cuộc sống này, hắn phát hiện cùng Trần Hi cãi vả là một loại hoạt động thú vị bậc nhất.
Nhưng giờ phút này, tâm tình tốt đẹp của Doãn Triệt đột nhiên biến mất. Hắn và Trần Hi mới từ siêu thị mua đồ trở về, trước mắt hắn chính là một chiếc xe thể thao màu sắc sáng chói, gương mặt tuấn mỹ nhàn nhã tự đắc đang hiên ngang đi qua ánh mắt kinh ngạc của mọi người.
“Khương tiên sinh. . . . . .”
Thanh âm Trần Hi nghe giống như có chút tức giận, Trần Hi vừa dứt lời, Doãn Triệt bĩu môi, gương mặt không tình nguyện, lui về sau một bước, Khương Sâm thoải mái đi vào nhà.
“Thế nào mà mấy ngày nay không thấy con, thì ra là chạy đến đây.” Khương Sâm cắm đầu cắm cổ ngồi trên ghế sofa, Trần Hi vào phòng bếp bưng một cái ly đưa cho Khương Sâm.
Khương Sâm rất tự nhiên nếm một ngụm nhỏ, khẽ nhíu mày: “Là loại hòa tan sao?” Hắn nhìn Trần Hi. Giọng nói tựa hồ có chút không hài lòng.
“Trong nhà chỉ có loại này, xin lỗi.” Trần Hi thành khẩn bày tỏ áy náy của ḿnh.
“Tại sao tôi không có, em đối xử thiên vị.” Doãn Triệt bất mãn ở bên cạnh kêu la.
Trần Hi sửng sốt một chút, cô nhìn Doãn Triệt, lại nhìn qua Khương Sâm, đột nhiên phát hiện đây đang là ở nhà mình.
“Thói quen, tiện tay rồi. Anh muốn uống tự mình đi lấy, có cả một bình kìa.” Trần Hi coi như là cho Doãn Triệt một lời giải thích, cũng là nhắc nhở mình, cô bây giờ là đang trong thời gian nghỉ phép.
“Phụt. . . . . .” Khương Sâm cười ra tiếng, tâm tình của hắn rất tốt mặc dù phải uống loại cà phê rất khó uống này, thì ra là nơi này so với hắn tưởng tượng còn thú vị hơn nhiều.
Khương Sâm nói qua muốn ở lại ăn cơm tối, ly cà phê này hắn cũng kéo dài được đến lúc ba Trần mẹ Trần về nha. Hai người lớn nhiệt tình trước sau như một, khi biết Khương Sâm là ông chủ của Trần Hi lại còn là cậu của Doãn Triệt, thoải mái đem Doãn Triệt ra biểu dương, cho là công việc của Trần Hi là do Doãn Triệt giới thiệu.
Điều này cũng coi như đền bù cho Doãn Triệt vừa mới bị tổn thương không ít, nhưng mà hắn vẫn không yên lòng, thỉnh thoảng ở giữa Trần Hi và Khương Sâm lại bắt đầu quan sát.
Bữa cơm này coi như là khách và chủ đều vui mừng, Khương Sâm ăn cơm xong liền sớm một chút cáo từ.
Trần Hi không hiểu chuyến đi của Khương Sâm là vì cái gì, hắn sẽ không thật sự là bởi vì trong nhà loạn không ở được mà cố ý đi tìm cô chứ, nghe qua cũng đã khó mà tưởng tượng nổi.
@@@@
“Xì gà?” Một đầu tóc vàng chóe nổi bật trong bóng đêm, hắn rút từ hộp xì gà lấy một điếu đưa cho Khương Sâm.
Khương Sâm đưa tay tiếp nhận, đem xì gà đặt dưới mũi nhẹ nhàng hít hà: “Anh đem đồ quý của Roger ra sử dụng, không sợ hắn từ trong quan tài bò ra ngoài tìm anh sao.”
“Hắn cũng không nói gì, nếu là hắn có ý kiến gì, tôi đã không hút rồi.” Jess cười buông tay,lấy ra cáibật lửa đem x́ìgà đốt lên.
“Cái bật lửa cũng là bảo vật của Roger?” Khương Sâm nhìn qua đồ vật dùng đốt lửa gì đó của Roger.
“Thừa dịp không có rỉ sắt lấy ra dùng một chút, nếu anh ưa thích, cái này cho anh, dù sao bảo vật của Roger còn rất nhiều.”
Khương Sâm bắt được cái bật lửa, ném trở lại cho Jess, hắn ngẩng đầu nhìn ánh đèn trên lầu: “Nếu như tôi nói cái này cũng là của Roger, anh sẽ xử lý như thế nào?”
“Vậy tôi liền đem cô ấy về lâu đài, dùng để trang trí, dù sao tất cả những gì yêu thích của Roger đều đặ