Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2837 lượt.
một cái, có lẽ thực tế cũng không có quá mức như trong giấc mơ của hắn.
Trần Hi cầm y phục của mình đi vào phòng tắm, tối hôm qua hai người cũng chật vật không chịu nỗi, cô cuối cùng vẫn lựa chọn thuê phòng khách sạn.
Nếu cô sớm biết say rượu xảy ra chuyện tình như vậy, cô không nên nghe theo lời nói của quỷ say. Ngay từ đầu đưa hắn đến khách sạn, không chừng sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ nói gì cũng quá muộn rồi.
Hai người tính tiền, ra khỏi phòng, xe của Doãn Triệt đậu ở bãi sau của khách sạn, cửa xe mở ra, một cỗ nồng nặc hơi thở hoan ái đập vào mặt.
Doãn Triệt nghiêng đầu liếc mắt nhìn Trần Hi, mặt của cô càng đỏ hơn.
Hai người cũng không lên xe ngay, Doãn Triệt mở bốn cửa xe ra, để cho không khí trong lành thổi bay mùi nồng nặc bên trong.
Doãn Triệt cảm thấy hắn phải làm chút gì đó, đây là một bước ngoặc, Trần Hi không có nổi giận chính là khích lệ lớn nhất với hắn, hắn không thể để cho không khí vẫn giằng co như vậy nữa.
Hắn đột nhiên có chút ngượng ngùng, điểm này thật rất khó mà lý giải, phải nói hai người chuyện gì nên làm cũng đã làm, hắn thế nào còn có loại cảm giác ngượng ngùng này.
Doãn Triệt nhìn hướng Trần Hi, cô đang cúi đầu nhìn chiếc điện thoại trong tay, hai má cô hồng hồng, giống như tôm luộc vừa chín.
Doãn Triệt tiến lên một bước, từ phía sau ôm lấy hông Trần Hi, cằm hắn tựa trên bả vai cô: “Ngày hôm qua thoải mái sao? Nếu như tôi không uống nhiều, sẽ dịu dàng hơn, không dữ dội như vậy. ”
“Anh còn dám nói?” Trần Hi vừa nghiêng đầu, một đôi môi ấm áp lập tức ngăn chặn miệng cô lại, là Doãn Triệt, hắn đè cô lên xe, đem cô giam giữa xe và cơ thể mình, nhiệt độ trên người hắn rất cao, lồng ngực lại cứng rắn, nụ hôn này cũng rất sâu.
Cho đến khi Trần Hi cảm giác đôi môi mình bắt đầu tê dại, Doãn Triệt mới thả cô ra. Đại não Trần Hi có chút thiếu dưỡng khí, cô cảm thấy mình nên mắng chữi người, nhưng là ngôn nhữ cô đột nhiên không biết sắp xếp thế nào.
Doãn Triệt dùng tay chặn miệng Trần Hi lại. “Em dám nói em không thích tôi, thân thể của em so với lời nói còn thành thật hơn.”
Sau đó Doãn Triệt lại nắm được cằm của cô, hắn buộc cô nhìn vào mắt mình, hắn nhìn thấy trong mắt cô có một chút sợ hãi cùng không tin tưởng.
Doãn Triệt đột nhiên thật vui mừng mà cười lên, hắn buông lỏng sự kiềm chế với Trần Hi ra, cùi đầu khẽ hôn lên trán cô: “Lên xe.”
Doãn Triệt nói xong câu đó lên xe trước, hắn khởi động xe, nhìn thấy Trần Hi vẫn còn ngơ ngác đứng ở đó, hắn ngừng xe lại đi đến bên cạnh Trần Hi.
“Để cho tôi đoán một chút, em đang giận dỗi vì cảm thấy mất mặt trên chiếc xe này?”
Trần Hi trợn mắt nhìn Doãn Triệt một cái, xoay người không thèm để ý đến hắn, gì mà cô thích hắn, còn nói cái gì thân thể thành thục hơn lời nói, trong mắt của hắn cô đúng là một sắc nữ như vậy sao?
“Tôi sai lầm rồi, có được không, tôi không nên nói ra những lời chân thật như vậy.” Doãn Triệt từ phía sau ôm Trần Hi, hắn dùng sức đem Trần Hi bế lên.
Trần Hi kinh hãi thét lên một tiếng, tay chân lơ lửng trong không trung làm cô không có cảm giác an toàn. Nếu Doãn Triệt tức giận, ném cô xuống cũng không phải chuyện đùa.
“Phụt. . . . . .” Doãn Triệt cười một tiếng: “Xem em sợ như vậy, tôi làm sao có thể ném em xuống, tôi thương em còn không hết.”
Doãn Triệt đem Trần Hi an toàn đặt vào ghế phụ.
Xe vững vàng lái ra khỏi bãi đậu xe của khách sạn, trong lòng Doãn Triệt rất vui vẻ, không chỉ đơn thuần là thân thể, chủ yếu nhất là tâm lý, trong lòng hắn đã sáng tỏ, thì ra là có người chẳng qua chỉ là nhát gan mà thôi.
“Dừng xe. . . . . .” Lái xe chưa được mấy phút, Trần Hi hô to một tiếng, Doãn Triệt thắng gấp, xe chợt dừng lại.
Trần Hi nhảy xuống xe, đi vào một tiệm thuốc, rất nhanh trong tay cô cầm một hộp thuốc cùng một bình nước đi trở ra. Sau khi lên xe, cô lấy viên thuốc ra một hớp nuốt xuống.
“Thuốc tránh thai” Doãn Triệt cau mày.
“Ừm. . . . . .” Trần Hi đáp một tiếng.
“Tôi không phải đã nói rồi sao, nếu là có thai, chúng ta liền kết hôn, làm sao mà em còn uống?” Thanh âm Doãn Triệt trầm xuống, thuốc tránh thai này làm hắn cực kỳ khó chịu.
“Kết hôn đối với anh mà nói đơn giản như vậy, anh cho rằng giống như đi dã ngoại sao?” Trần Hi nói xong lời này, không khí trong xe lập tức lạnh lẽo, làm cho người ta hít thở không thông.
Trần Hi mở cửa sổ ra, không khí bên ngoài cũng không làm cho trong xe có chuyển biến tốt hơn.
Doãn Triệt cũng không lái xe, chỉ là nhìn chằm chằm vào mặt Trần Hi.
“Tôi chủ yếu là có chút chuyện còn phải giải quyết, hiện tại không thể mang thai.” Trần Hi không hiểu sao mình lại muốn giải thích, nhưng cô thật là không thích không khí trầm lặng trong xe.
“Nếu là chuyện xử lý xong, em đồng ý gả cho tôi?” Doãn Triệt theo lời nói của Trần Hi tiếp tục tra hỏi.
Trần Hi trầm mặc không nói gì.
Doãn Triệt khởi động xe. “Em không nói tôi liền nghĩ là em đã chấp nhận, dù sao đời này em cũng đừng nghĩ sẽ cùng người khác.”
“Bá đạo vô lý, anh bao lớn, cho rằng mình thành thục lắm sao?” Trần Hi không muốn mạnh m