Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2825 lượt.
ắt liền trầm xuống.
@@@@
Trần Hi mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện ngón tay của mình đã có thể cử động nhẹ nhàng, cô thử ngồi dậy để đứng lên, thân thể cảm giác vô cùng nặng nề, toàn thân không có chỗ nào không đau nhức.
“Cảm giác thế nào rồi, lát nữa ra ngoài đi dạo một chút, đợi thuốc có tác dụng là tốt rồi.” Giọng điệu tiếng Trung cứng nhắc lại vang lên, lúc này Trần Hi mới quan sát người đàn ông trước mặt, hắn một đầu tóc đen, mắt cũng màu đen, nhưng ngoại hình rất vượt trội, vẫn là tướng mạo của người phương Tây. Trần Hi đoán không ra tuổi của người đàn ông trước mặt, nhìn hắn cũng không còn nhỏ, ít ra so với Jess thì có vẽ già dặn hơn rất nhiều.
“Ông là ai, chuyện này là thế nào, sao tôi lại ở chỗ này?” Trần Hi nghi hoặc hỏi.
“Những thứ này tôi đều không thể nói, nhưng cô có thể yên tâm, tôi sẽ không làm tổn thương cô.” Người đàn ông cười cười, xoay người đi ra ngoài, sau khi hắn đi ra, một xe đẩy thức ăn đi vào, bữa ăn tinh xảo nhìn qua như một tác phẩm nghệ thuật, tất cả đều hư ảo như thế.
“Cô cần gì, tôi sẽ lấy cho cô.” Người giúp việc rất có lễ phép, khách khí mà xa lánh, lời của hắn cũng là kiểu tiếng Trung không lưu loát.
“Cho tôi gương, còn có nói cho tôi biết thời gian bây giờ.” Trần Hi cảm thấy càng ngày cô càng có thể tiếp thu những chuyện không thể tưởng tượng nổi rồi, cô đối mặt với mọi chuyện có thể bình tĩnh như thế.
Gương cũng đã soi, thời gian cũng đã hỏi, ít nhất chứng minh một điều, cô vẫn còn là mình, chỉ là bây giờ cô đang ở một nơi mà mình không biết, và tương lai cũng không biết điều gì đang chờ đợi.
Ăn cơm xong, Trần Hi nhờ người giúp việc đồng hành dẫn mình đi ra ngoài gian phòng.
Tất cả bên ngoài làm cô vô cùng ngạc , phía xa là một khu rừng rậm cao vút, bên cạnh là vườn hoa, hoa huân y thảo, tulip, hồng, tổng cộng chỉ có ba loại hoa này. Khắp vườn hoa có 36 luống, gần nhất là 12 luống hoa hồng, ở giữa là 12 luống hoa tulip, xa nhất là 12 luống hoa huân y thảo.
Những con bướm truy đuổi chơi đùa trong vườn hoa, mùi thơm nồng nặc bay vào mũi.
“Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Trần Hi nghiêng đầu, cô phát hiện người giúp việc bên người mình lại đổi t
hành người khác, lúc này là một cô gái nhỏ với gương mặt tàn nhanh đáng yêu, xem ra khoảng mười ba mười bốn tuổi.
Trả lời cô là một tràng bô bô nghe qua không hiểu là gì.
Cô gái nhỏ lôi kéo Trần Hi đi đến một sân cỏ nhỏ, phía trên đã chuẩn bị sẵn ghế nằm cùng một bàn trà bánh.
Cô gái nhỏ ý bảo trần Hi ngồi xuống, sau đó bắt đầu thuần thục pha trà.
Cô gái một tay pha trà, một tay chỉ vào vườn hoa, Trần Hi mặc dù nghe không hiểu, nhưng từ động tác khoa tay múa chân của cô bé, hình như là nói cho cô biết, những bông hoa trồng ở đây là được dùng để pha trà.
Mùi hoa nồng nặc không làm cho tâm tình Trần Hi được buông lỏng xuống, ngược lại còn cảm thấy cuộc sống của cô đã bắt đầu nghiêng trời lệch đất rồi.
@@@@
“Lúc này cô hài lòng chứ?” Trần Xương đem tấm hình cầm trong tay quăng ra trước mặt Trần Cẩm Sắt:” Tôi đã đặc biệt nhờ người ta làm một cái quan tài thượng hạng cho nó, yên tâm ở Trung Quốc này, cô sẽ không cách nào tìm được tung tích của nó, nếu cô không để cho tôi dễ sống, vậy tôi sẽ cho cô sau này mỗi đêm cũng không thể ngủ ngon…”
Trần Xương nắm được cằm của Trần Cẩm Sắt: “Tôi sẽ phục vụ cô ăn uống thật tốt, để cho cô sống lâu hơn, chỉ cần ngày nào tôi còn sống, cô cũng sẽ không chết được, để cho cô hưởng thụ cuộc sống cô độc là như thế nào, để cho cô biết, những ngày trước khi ba cô chết, tôi làm sao mà sống được. Đúng rồi, cũng đừng nói tôi cạn kiệt nhân tính, tôi sẽ cho cô một cơ hội, cô muốn biết nó ở đâu thì nhanh ký tên đi.”
Trần Xương nói xong đem hình ném ở trên bàn xoay người ra cửa.
Trần Cẩm Sắt rốt cuộc đưa tay cầm hình lên, cô cầm hình lên đặt trước mắt mình nhìn một chút, một giọt nước mắt chảy xuống.
Trong phòng ngủ, Trần Tuyết Lệ đang nhìn chằm chằm vào màn ảnh, cô nhìn thấy động tác của người phụ nữ đó, vừa nhìn thấy Trần Xương đi vào, liền kéo hắn tới: “Thấy không, đây là lần đầu tiên tôi thấy bà ta như vậy, có hiệu quả nha!”
Trần Xương khó nén hưng phấn đi nhanh hai bước, sau khi xem qua, hắn đột nhiên có một loại cảm giác lo lắng mơ hồ, không thể nói ra không đúng ở chỗ nào, hắn cứ có cảm giác, vẻ mặt của Trần Cẩm Sắt có gì đó không bình thường….
Trần Hi đối với cuộc sống của mình bây giờ hoàn toàn mù mịt, có thể nói là như vậy, cuộc sống của cô bây giờ vô cùng nhàm chán, nơi này không có tivi, không có máy tính, điện thoại, không có ai giam cầm cô, nhưng chính là cô muốn đi ra lại không được.
Cô thử đi vào rừng cây, càng đi vào trong, cô càng phát hiện, nơi này quả thật có thể xưng là rừng rậm, từng cây đại thụ chỉnh tề xếp thành hàng, cao ngất tựa như cột dùng để chống trời.
Càng quá đáng hơn chính là, thế nhưng không có một ai đi tìm cô, chỉ là để mặc cô trong rừng rặm không biết phương hướng mà đi, cho đến khi bụng đói đến choáng váng, mệt mỏi làm bắp chân cũng bị ch