Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342807

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2807 lượt.

tìm kiếm Trần Hi.
Có lẽ do mọi chuyện đã thay đổi, suy nghĩ cũng thấu đáo hơn, hắn phát hiện ra rất nhiều chuyện kỳ bí, mà đầu mối của những chuyện này, đang chỉ về hướng Trần gia.
Bởi vì thời gian đã lâu, lại thêm Trần gia cố ý giấu giếm, nên tiến độ điều tra cũng chậm chạp.
Chỉ là Doãn Triệt còn phát hiện, một người vô cùng quan trọng, Trần Cẩm Sắt, đồng thời hắn cũng phát hiện Trần Cẩm Sắt rất có khả năng là mẹ ruột của Trần Hi.
Chẳng qua là mỗi khi hắn điều tra đến người đàn ông làm cho Trần Cẩm Sắt mang thai, thì đầu mối liền bị cắt đứt, không phải là một chút cũng không có, mà là vừa mới bắt đầu có một chút manh mối, sau đó tựa hồ như có người phát hiện ra điều gì, đột nhiên mọi thông tin bị cắt đứt.
Điều này ngược lại làm cho Doãn Triệt dấy lên hy vọng mới, hắn cảm thấy bằng vào thực lực hiện có của mẹ con Trần gia, không thể nào nhận ra được hành động của hắn, như vậy người cắt đứt đầu mối của hắn, nhất định chính là hy vọng hắn không thể tìm thấy được Trần Hi, mà chuyện tình như vậy, là hoàn toàn chứng minh Trần Hi vẫn còn sống.
Nếu như người đã không còn ở trên đời này, thì người kia cũng không cần thiết tổn phí sức lực lớn như vậy để che giấu.
Một khúc nhạc kết thúc, Trương Nghiên đã đi tới bên cạnh Doãn Triệt, Doãn Triệt buông tay Trần Tuyết Lệ ra :”Công ty tôi còn chút việc, đi trước.”
Nhìn Doãn Triệt mang theo Trương Nghiên vội vã rời đi, Trần Tuyết Lệ lộ vẽ mặt giễu cợt, người đã từng bị cô đùa giỡn trong bàn tay bây giờ tựa hồ đã thông minh hơn rất nhiều.
Hai người trở lại trên xe, Trương Nghiên thấy Doãn Triệt có phiền não, đưa tay nhẹ nhàng xoa bóp trán hắn.
Nơi xa trong một chiếc xe, người phụ nữ mặc váy đỏ cầm chiếc ống nhòm, sắc mặt âm trầm nhìn qua óng nhòm, chân mày cô nhíu chặt, nhẹ vểnh đôi môi đỏ mọng, hận hận đem óng nhòm thu lại, ném ở ghế lái phụ, đạp cần ga, chiếc xe lao vút đi.
Doãn Triệt bên trong xe, kéo tay của Trương Nghiên xuống: “Đã nói với cô không biết bao nhiêu lần, cô không cần phải làm như vậy.”
“Triệt, em chỉ là muốn chăm sóc anh một chút, cảm tạ anh trong lúc khó khăn, đã cho em một công việc tốt như vậy.” Trương Nghiên vẽ mặt u buồn.
Hai năm trước, Trương Nghiên đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Doãn Triệt, sau lần vu oan cho Trần Hi, Trương Nghiên liền ra nước ngoài. Doãn Triệt không nghĩ tới thời điểm gặp lại Trương Nghiên, lại là trong một hội sở, khi đó Trương Nghiên là thư ký của một người đàn ông danh tiếng không được tốt lắm.
Đối với chuyện kinh doanh buôn bán, Doãn Triệt đã thành thói quen làm như không nhìn thấy. Nhưng dù sao Trương Nghiên cũng đã từng là bạn gái trước đây của hắn, huống chi trước đây là hắn bắt cá hai tay, nên đối với cô ta cũng có ít nhiều áy náy.
Mắt thấy người đàn ông đó nhân thời điểm Trương Nghiên đi vệ sinh mà bỏ thuốc vào nước uống của cô, Doãn Triệt liền đi ra ngoài nhắc nhở cô một tiếng, mặc dù hắn ta cũng không có động thủ gì, nhưng công việc của Trương Nghiên cũng không còn.
Sau đó Trương Nghiên lại đi cầu hắn, Doãn Triệt thế mới biết, khi Trương Nghiên ra nước ngoài, vì tâm tình bị đè nén, đi quầy bar bị người ta làm cho mang thai. Do đó, áy náy của Doãn Triệt lại tăng thêm mấy phần, bố trí cho cô một công việc nhỏ trong công ty. Trương Nghiên quả thật cũng rất cố gắng, từ từ thuận lợi lên làm thư ký cho Doãn Triệt.
Năng lực làm việc hơn người, Doãn Triệt chỉ là dựa theo lý thường mà cân nhắc cô. Trương Nghiên không biết từ lúc nào bắt đầu gọi hắn là “Triệt”, Doãn Triệt nhiều lần muốn chỉnh lại cô, nhưng nhìn thấy nét mặt buồn bã đó liền nuốt trở vào.
Trong đầu Doãn Triệt thoáng qua bóng dáng màu đỏ kia, nghiêng đầu nhìn Trương Nghiên một chút.
“Đổi thành bạn học khác, tôi cũng vậy sẽ làm như vậy, huống chi cô giúp tôi rất nhiều việc.” Doãn Triệt khởi động xe hơi, hắn dừng một chút nói thêm: “Còn có tôi hi vọng về sau cô không gọi tôi là Doãn Triệt nữa mà là Doãn tổng.
Trương Nghiên cắn môi không hề lên tiếng, nghiêng đầu nhìn phía ngoài cửa sổ.
Doãn Triệt suy tư, nếu như người phụ nữ vừa rồi chính là Trần Hi, mình lại mang theo Trương Nghiên bên cạnh, nhất định sẽ dẫn tới hiểu lầm không cần thiết, hẳn là dù có chút tàn nhẫn những vẫn phải quyết tâm, đem cô ta trả lại đúng cương vị rồi.






“Đây chính là người mất tích năm năm trước sao?”
Doãn Triệt nhảy lên sân khấu, một phát bắt được cô gái đang ra sức uốn éo, kéo cô vào trong ngực mình.
Anh quả thật không thể tin vào ánh mắt của chính mình, ngày hôm qua còn tưởng rằng mình xuất hiện ảo giác mới nhìn thấy cô, hôm nay thế nhưng người thật hiện ra ở ngay trước mắt.
Nhưng mà, nhìn xem cô đang làm cái gì, cơ thể gần như không tự chú, trong một đám đàn ông như lang sói mà giãy dụa múa may, vòng eo mịm mại uốn éo như một con rắn, thật không ra thể thống gì cả.
Doãn Triệt cởi áo khoác âu phục của mình đắp lên người Trần Hi, nhốt chặt cơ thể cô không cho giãy giụa, trong nháy mắt vác cô lên vai nhảy xuống khỏi sân khấu.
Trần Hi đã may mắn