Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2826 lượt.
thật là có thứ người như thế tồn tại.”Vẫn là Trần Xương đang nói chuyện.
Lỗ tai Jess lập tức dựng đứng lên, hắn đặt coca cùng bắp rang lên bàn không phát ra một tiếng động, lắng chờ đáp án.
“Không thấy mặt, chỉ thấy được một đầu tóc vàng, còn lại chỉ là bóng lưng, dáng vẽ rất cao to.” Thanh âm Trần Tuyết Lệ rất to, Jess nghe được rất rõ ràng.
Tóc vàng, cao lớn, uy mãnh, vậy không phải là đang nói chính mình sao? Cái này giá họa cũng thật hay đi, xem ra muốn tìm người so với tưởng tượng của hắn vẫn còn một khoảng cách rất xa.
“A. . . . . . Khương Sâm, tôi là Jess, nói cho anh biết một chuyện thú vị nha, hahah…, Trần Tuyết Lệ nói người bắt Trần Hi đi, là một đầu tóc vàng, cao lớn uy mãnh, anh cảm thấy sẽ là ai?”
“Anh. . . . . .”
“Ha ha, tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng chẳng lẽ tôi nằm mơ giữa ban ngày, bắt người mà chính mình cũng không biết?”
Jess cầm coca trên bàn uống một hớp, sắc mặt lạnh xuống: “Tôi cảm thấy được, người kia đối với tôi rất quen thuộc, tôi nghĩ tôi gặp phiền toái rồi đây.”
“Phiền toái cũng không chỉ là một mình anh…” Khương Sâm cúp điện thoại, nhắm mắt tựa lưng vào ghế, hắn cau mày…..
@@@@
Trần Hi nhàn nhã uống của mình cà phê, tay cầm một quyển nguyên văn đọc say sưa, cô bây giờ căn bản đã không cần tra từ điển nữa rồi, từ sau lần trước thành công xuyên qua khu rừng rậm, cô phát hiện những bộ sách này còn thực dụng và thú vị hơn so với những quyển tiểu thuyết, bởi vì vĩnh viễn bạn cũng không biết, một giây kế tiếp chuyện gì sẽ xảy ra và mình cần dùng đến cái gì.
“Trần tiểu thư, cơm trưa chuẩn bị xong rồi.” Tiềng trung của Mike trở nên nhuần nhuyễn hơn nhiều, ít ra Trần Hi nghe được thư thái không ít, cô gật đầu một cái, thả quyển sách trong tay xuống, đứng dậy đi về hướng phòng ăn.
Người đàn ông cao gầy xuất hiện ngay tại vị trí Trần Hi vừa ngồi, ông ta cầm cuốn sách lên nhìn một chút, thỏa mãn gật gật đầu, bên trên bìa sách có ghi《 Mãn Thanh thập đại khổ hình Anh ngữ》
Thời gian 5 năm nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm, nhưng đủ để thay đổi rất nhiều chuyện.
Bên ngoài từng giọt mưa tí tách rơi lắc đắc, Doãn Triệt đúng trong phòng làm việc trên tầng cao nhất nhìn xuống dưới. Hạt mưa vỗ vào cửa sổ, tạo ra những màn nước mỏng, trên bàn đặt một chứng thư vinh dự, là hắn vừa đạt được danh hiệu thập đại thanh niên kiệt xuất có công ty thành công nhất.
Hắn nhìn ngoài cửa sổ, ánh đèn nê ông lóe sáng trên đường phố bị cơn mưa bao phủ, có vẻ mông lung và hư ảo.
Trong tay Doãn Triệt cầm ly rượu, hướng về phía đêm mưa đưa lên, đem một hớp rượu trong ly uống cạn.
“Nếu như em còn có thể trở lại, em sẽ phát hiện tất cả đều đã thay đổi.”. Doãn Triệt khẻ thở dài một hơi, hắn cẩm chiếc ly không trong tay, khối đá bên trong đang chậm rãi hòa tan, xúc cảm trong lòng bàn tay lạnh lẽo, hắn nhẹ nhàng lắc lắc cái ly, những viên đá đụng vào vách ly phát ra âm thanh thanh thúy mà dễ nghe.
Bây giờ suy nghĩ lại một chút, hắn chợt mỉm cười, đó là tuổi trẻ phải buông thả đến thế nào, mới có thể ngông cuồng làm ra những hành động như vậy, cũng không biết hắn bây giờ, còn có thể làm những chuyện giống như vậy hay không.
Điện thoại di động run nhẹ một cái, Doãn Triệt lấy điện thoại từ trong túi ra, một tin nhắn truyền đến, là mẹ Doãn.
【 Con trai, mẹ đang xem phỏng vấn, mẹ rất tự hào vì con. 】
Doãn Triệt cười cười, đưa điện thoại di động cất lại vào trong túi.
Hắn năm nay rốt cuộc vắt sạch giải thưởng của Khương Sâm, làm mẹ có thể không cảm thấy tự hào sao! Con trai chung quy lại so với em trai vẫn phân biệt đối xử hơn một chút.
Doãn Triệt những năm gần đây là thành phần tuổi trẻ mới xuất hiện, hắn và Khương Sâm ở thành phố này đã trở thành đề tài cho mọi người trà dư tửu hậu. Quan hệ thân cận của hai người như thế, hơn nữa kinh doanh cũng không cùng lĩnh vực, thoạt nhìn không có gì cạnh tranh, nhưng mọi người vẫn cứ thích đem tiền đồ của hai người ra mà so sánh với nhau.
Năm nay, Doãn Triệt rốt cuộc đạt được thắng lợi trong một hạng mục thị chính, không có bất kỳ hạng mục nào so với mua bán với nhà nước là đảm bảo lợi nhuận cùng vị trí hơn cả, điểm này tất cả mọi người đều hiểu rõ.
Doãn Triệt nâng ly có ý chào cùng bóng đêm một cái, điều này tựa hồ đã thành thói quen của hắn, không ai biết hắn tại sao lại muốn làm như vậy, khi hắn đạt được những thành tích nhất định, hắn rất hoan hỉ nâng ly mới bầu trời trống vắng cùng đối ẩm.
“Triệt, đến lượt anh.” Trương Nghiên đi tới nhẹ nhàng khều cánh tay Doãn Triệt, ở bên cạnh hắn nhỏ giọng nhắc nhở.
Doãn Triệt để ly rượu xuống , đi nhanh về hướng hội trường. Những người này luôn muốn làm một chút chuyện vui, mà hắn giờ này vì công việc, lại là nhân vật mấu chốt trong đêm nay. Doãn Triệt cảm thấy hắn bây giờ thật sự đã trở thành con buôn, mặc kệ có thích hay không, hắn vẫn phải đem tuồng này diễn cho xong.
“Chúng ta tối nay mời một vị khách mới thần bí, mọi người đoán xem là ai?” Người chủ trì trong hội trường b