Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2798 lượt.
quên được, nhìn mới ấm áp hài hòa làm sao. Cô không quên được vẽ mặt Trương Nghiên dịu dàng, khẽ vuốt ve lên gương mặt anh.
Trần Hi định dùng tay bắt cổ chân của Doãn Triệt, như vậy có thể làm cho Doãn Triệt té, mà cô cũng có thể thoát thân được.
Nhưng ý đồ này của cô, Doãn Triệt tựa hồ nhìn ra được, anh buốn cười dang hai chân ra ngang bằng vai. Trần Hi vốn nghĩ là Doãn Triệt sẽ bước lên phía trước, không nghĩ tới anh lại dùng chiêu này, hai tay cô đưa ra cũng vô ích, Trần Hi liền mất thăng bằng an toàn nằm đo ván trên mặt đất.
Trần Hi còn chưa kịp phản ứng, cô đã phát hiện Doãn Triệt rất không có phong độ mà ngồi lên mông của mình, mà cánh tay của cô cũng bị Doãn Triệt bắt lấy kiềm ra phía sau.
“Anh làm gì đấy, đi xuống mau, anh có phải là đàn ông không, có ai lại ngồi lên người phụ nữ như thề!” Trần Hi hoảng sợ phát hiện tay của mình đang bị thứ gì đó trói lại, cô cảm nhận được chất liệu của dây trói hình như là cà vạt….
“Doãn Triệt, anh dám làm như vậy tôi sẽ không để ý đến anh nữa, mau buông ra.” Trần Hi giãy giụa thân thể, điều duy nhất bây giờ cô có thể làm là ra sức dùng hai chân đá về phía sau, nhưng càng làm vậy đầu gối cô tiếp đất càng cảm thấy đau buốt.
Đáng tiếc Trần Hi làm gì cũng vô ích, Doãn Triệt trong nháy mắt đã đem hai tay cô trói chặt lại.
Trần Hi cảm giác giống như nghe được Doãn Triệt thở phào một cái, sau đó sức nặng từ trên mông mình rốt cuộc cũng biến mất.
Doãn Triệt đưa tay lên lau mũi một cái, anh thật không nghĩ ra, tại sao lần này gặp lại không phải vui sướng kích động, mà lại diễn ra màn đánh nhau trên đường thế này.
“Anh muốn làm gì, tôi nói cho anh biết, anh đừng nghỉ làm loạn.”
Trần Hi trừng to mắt nhìn xem động tác của Doãn Triệt, anh đang cởi thắt lưng của mình.
Trần Hi cảm giác hô hấp của mình dần trở nên dồn dập, cổ họng bắt đầu khô, nhưng ngược lại nước miếng trở nên dư thừa rất nhiều. (Chị này đang thèm thịt đây mà ^^)
Cô hiện tại thấy mình có chút may mắn, vì là phụ nữ, nên phản ứng sinh lý cũng không dễ dàng bộc lộ ra bên ngoài, như vậy hành động nuốt nước miếng liên tục của cô cũng khó m nhìn thấy.
Trong lòng Trần Hi bắt đầu nhảy loạn, cô cảm giác tựa hồ tất cả máu đang dồn lên đầu, mặt của mình bắt đầu phát sốt.
Trần Hi đột nhiên phát hiện, có một số việc tựa hồ cũng không như mình tưởng tượng, hai chân của cô không tách ra được, ngược lại càng dính vào nhau.
Mà mắt cá chân cũng có cảm giác bị cái gì đó trói chặt lại, Trần Hi khẽ mở mắt ra, phát hiện chân của mình không bị nâng lên cao, mà cũng không bị kẻ nào gác lên vai, chỉ là sau khi bị ném vào xe xong, trên chân lại có thêm một thứ đồ, chính là thắt lưng được rút ra từ trên quần Doãn Triệt.
Cái người chết tiệt kia, thế nhưng dùng dây thắt lưng trói chân cô lại!
“Anh biến thái, dám dùng dây lưng trói tôi.” Trần Hi vịt chết còn cứng mỏ, đã như vậy, cô nhất định phải tranh chút ưu thế trong lời nói mới được.
Cô mở to mắt nhìn chằm chằm Doãn Triệt, anh đang một tay vịn lưng quần, mất đi thắt lưng hình như vẫn không thích ứng lắm.
“Vừa rồi em hỏi anh có phải đàn ông hay không, bây giờ lại còn nói anh biến thái. Em cảm thấy như thế nào mới là không biến thái, vậy những thứ em vừa mới tưởng tượng trong đầu mình có phải là biến thái hay không. Để anh đoán một chút, em có phải hay không cảm thấy mất mác, không phải là em nghĩ muốn anh làm chuyện đó ngay tại đây chứ?” Doãn Tr
iệt đưa tay vỗ vỗ gương mặt Trần Hi, cô gái này quá náo loạn, nên anh không cẩn thận cũng không được.
Hơn nữa chỗ này là bãi đậu xe cũng không phải là vị trí thích hợp, đám bạn làm ăn của anh cũng có thể tùy tiện xuống đây bất cứ lúc nào, bọn họ một khi nhìn thấy anh trong xe vận động kịch liệt như vậy nhất định sẽ vô cùng vui mừng mà đến xem.
Doãn Triệt cũng không muốn mạo hiểm như vậy, dù là anh cũng rất muốn, nhưng cũng không quá gấp, năm năm cũng nhịn được rồi, nhịn thêm một lúc cũng không sao.
Doãn Triệt hài lòng nhìn mặt Trần Hi đỏ ửng lên, như vậy chứng minh lời nói vừa rồi của anh ít nhất cũng đoán trúng suy nghĩ của cô.
Điều này làm cho Doãn Triệt dâng lên một cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có, anh khởi động xe, chiếc xe Bentley màu đen vững vàng chạy ra khỏi bãi đậu.
Trần Hi thấy lòng Doãn Triệt đã quyết, cũng biết bất luận giờ này mình có nói cái gì, Doãn Triệt cũng sẽ không mở trói, cô bĩu môi, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ.
Năm năm không thấy, thành phố này đã thay đổi rất nhiều, đường xá đã mở rộng hơn, các căn nhà cũ kỹ đã được thay thế bằng nhiều tòa cao ốc.
Doãn Triệt trầm mặc lái xe, thẳng hướng về khu nhà của anh. Anh có rất nhiều lời muốn hỏi cô, nhưng bắt đầu như vậy, anh lại không biết nên hỏi gì mới phải.
Anh vốn đã suy nghĩ ra rất nhiều hình ảnh cùng tình huống khi hai người gặp lại nhau, đa số là vô cùng tốt đẹp, dĩ nhiên cũng có chút âm u. Anh thậm chí đã từng nghĩ đến Trần Hi bị lừa đem đi bán vào một nơi dơ bẩn nào đó, trải qua cuộc sống địa ngục tăm tối.
Mỗi khi