XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342817

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2817 lượt.

ao phủ không khí. “Tôi cho mọi người một chút ý tưởng, anh ta chính là một trong thập đại thanh niên ưu tú năm nay, có ai có thể nói ra tên anh ta không?”
“Có phần thưởng sao?” Không biết ai hỏi một câu.
“Có, đương nhiên là có, phần thưởng chính là cùng khiêu vũ một bài, về phần phía sau…..” Người chủ trì muốn nói lại thôi, thành công gợi lên lòng hiếu kỳ của những người tham dự.
“Tôi đếm ba tiếng, nếu là không ai nói, tôi sẽ liền tuyên bố. Một. . . . . . , hai. . . . . .”
“Tôi biết rõ.” Một người phụ nữ lễ phục màu trắng đi lên phía trước. “Anh ấy là Doãn Triệt.”
Tiếng nói của người phụ nữ vừa dứt, ánh đèn lập tức tập trung lại trên người của Doãn Triệt.
Doãn Triệt mỉm cười tháo mặt nạ xuống, chậm rãi đi tới trong hội trường.
“Doãn tổng, cùng chúng tôi chia sẽ niềm vui trong tối nay một chút đi.” Người chủ trì đưa micro về phía Doãn Triệt.
Trong lòng Doãn Triệt thầm giễu cợt nhưng cũng không có biểu lộ trên mặt, thời gian rất lâu trước kia, hắn cũng đã có thể ở trước mặt mọi người thành công che giấu hỉ nộ ái ố rồi.
“Vừa rồi tôi còn rất hồi hộp, ngộ nhỡ người đoán trúng không phải là phụ nữ thì làm thế nào, hiện tại thì đã có thể yên tâm rồi….” Ngôn ngữ Doãn Triệt hài hước, khiến những người tham dự cười to, sau lại hời hợt nói vài câu cảm tạ, Doãn Triệt đưa lại micro cho người chủ trì.
“Chúng tôi cũng muốn hỏi Doãn tổng, tin rằng vấn đề này cũng là mối quan tâm của những cô gái ngồi ở đây, tiêu chuẩn kén vợ của ngài là gì?”
“Tiêu chuẩn kén vợ?” Doãn Triệt cố ý dừng một chút, ánh mắt của hắn dò xét trong hội trường. Khi nhìn thấy một bóng dáng màu đỏ thì hắn ngây ngẩn cả người, dáng người đó cùng với trí nhớ của hắn không hề sai biệt, n
hưng hiện tại hắn không thể tin đó là cô được.
“Doãn tổng. . . . . . Doãn tổng. . . . . .” Người chủ trì kêu hai tiếng, gợi lại sự chú ý của Doãn Triệt.
“Tôi tin tưởng vào trực giác.” Đáp án của Doãn Triệt không ăn nhập vào đâu, hắn nói xong câu đó liền hướng mắt về chỗ cũ, bóng dáng kia đã biến mất, tấm mắt hắn quét nhìn từng góc trong hội trường, vẫn không tìm được người vừa rồi.
“Doãn tổng, cùng vị tiểu thư xinh đẹp của chúng ta khiêu vũ thôi. Đúng rồi, nếu mỹ nữ này không ngại, có thể tháo mặt nạ xuống, để cho chúng ta cùng chiêm ngưỡng dung nhan một chút, nói không chừng chính là trực giác nha….”
Lời của người chủ trì rất cố ý, điều này làm cho Doãn Triệt đem sự chú ý nhìn về phía người phụ nữ đang đến gần mình, vòng một đầy đặn cũng vòng eo mảnh khảnh này thế nhưng làm hắn chán ghét, hắn đã biết cô là người nào. Quả nhiên không ngoài dự đoán, sau khi mặt nạ lấy xuống, người phụ nữ chính là Trần Tuyết Lệ.
Xung quanh vang lên tiếng khen tặng trầm trồ trai tài gái sắc, Doãn Triệt đưa tay ra, dắt Trần Tuyết Lệ tiến vào sàn nhảy.
“Anh Triệt, ngày hôm qua dì Doãn có gọi em đến nhà ăn cơm, sao anh không trở lại? Em đợi anh thật lâu a” Trần Tuyết Lệ cố ý dùng hai ngọn núi ngạo nghễ chống đỡ cùng lồng ngực Doãn Triệt, để cho hắn chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy khe núi sâu thẳm kia.
“Tôi có chuyện.” Doãn Triệt lạnh nhạt nói một câu, trong lòng hắn cũng không yên tĩnh mà nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng vừa mới lướt qua kia.
“Dì Doãn có hỏi nghi thức đính hôn của chúng ta khi nào thì tiến hành, em cũng không biết trả lời vấn đề này như thế nào a”
“Vậy thì không cần đáp, tôi sẽ nói với mẹ tôi.”
Thanh âm Doãn Triệt không nghe ra hỉ nộ ái ố, tựa như đang miêu tả một câu chuyện nào đó.
Ba năm trước đây, Mẹ Doãn mất đi kiên nhẫn nhìn Doãn Triệt tìm kiếm Trần Hi, bắt đầu sắp xếp đối tượng xung quanh cho Doãn Triệt hẹn hò.
Doãn Triệt dưới tình huống không thể đối phó được nữa, liền cùng mẹ Doãn làm ước định, lấy thời hạn năm năm, nếu sau năm năm hắn còn không tìm ra Trần Hi, như vậy đối tượng kết hôn mặc cho mẹ Doãn an bài.
Làm trưởng tôn của Doãn gia, hắn biết mình không có cách nào thoái thác nhiệm vụ, lúc ấy lại là thời điểm hắn rất bận rộn, thật sự không có tinh lực đối phó với mẹ Doãn cứ hai ba ngày lại càu nhàu, còn có những đối tượng xem mắt quấy rầy.
Nhưng nào ngờ, hai năm trôi qua nhanh như vậy, thoáng qua rồi biến mất, lại không nghĩ đến đối tượng mẹ Doãn coi trọng lại chính là Trần Tuyết Lệ.
Trần Tuyết Lệ mấy năm nay làm việc quả thật rất hiệu quả, mánh khóe giao tế khôn khéo, khiến cho kinh doanh của Trần gia cũng phát triển không ngừng, các bữa tiệc từ thiện càng không thể thiếu bóng dáng của cô ta, cùng với các phu nhân lớn kết nối quan hệ, rất ra dáng của người phụ nữ đảm đang.
Mẹ Doãn thích Trần Tuyết Lệ tự nhiên có đạo lý của bà, thế nhưng Doãn Triệt vẫn không thể tìm được tiếng nói chung nào với cô ta.
Xét đến cùng, hắn đối với Trần Hi vẫn còn chưa dứt được, hắn cảm thấy không có tin tức gì chính là tin tức tốt nhất, không muốn hướng suy nghĩ của mình đến chuyện xấu.
Mặc dù là Khương Sâm cũng đã bắt đầu ngừng việc tìm kiếm rồi, nhưng là Doãn Triệt vẫn không buông tha được.
Một năm trước, khi hắn nắm trong tay toàn bộ gia tộc công ty, liền bắt đầu dồn tài lực vào việc đi