Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2789 lượt.
....Chỗ tiền này là gửi cho cô nhi viện.......chỗ này là đóng tiền điện nước.....trừ những khoản khác........vừa đúng tiền học phí"
Trong lòng thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc có thể yên tâm.
Mỗi kì nghỉ đông đều không cần vội vàng đi làm, được nghỉ một tháng nên có thể buông lỏng! Không cần liều mạng làm năm sáu công việc.
Điện thoại trong túi vang lên, Đồng Thiên Ái vội vàng lấy điện thoại di động ra, đè xuống phím kết nối.
"Này, Tiểu Tình."
Bên đầu điện thoại kia, Phương Tình giọng điệu hưng phấn, "Thiên Ái a!Cậu còn nhớ hay không trước kia chúng ta nói muốn đến nông trường Đài Nam du lịch."
Đông Thiên Ái cười đáng yêu nói, " Thế nào lại không nhớ! Có lần đã nhắc tới rồi!"
Đáng tiếc, vẫn là không thực hiện được.
" Hiện tại có cơ hội rồi, tớ nói này, công ty Hướng Phàm mới khai phá một địa điểm du lịch, lại đúng lúc là nông trường Đài Nam! Như thế nào! Chúng ta đi chứ!" Phương Tình dụ dỗ nói.
Đồng Thiên Ái do dự một lát, "Nhưng mà . . . . Tiểu Tình. . . . . . Tớ còn muốn . ."
"Đi làm" hai chữ còn chưa kịp mở miệng, liền bị Phương Tình cắt đứt, "Thiên Ái a! Khó khắn lắm mới được đi du lịch! Đi đi! Hơn nữa toàn bộ hành trình đều có người lo, miễn phí à!"
"... ......."
" Hướng Phàm nói rồi,ở đó mình có thể giúp họ, coi như là đi làm, sẽ có tiền lương! Như thế nào? Đi đi!"
Đồng Thiên Ái cầm điện thoại di động, trong lòng cảm động, nghẹn ngào một lát, sảng lãng nói, " Được rồi! Tớ đi! Chỉ là các người đừng ở trước mặt tôi biểu lộ tình cảm!"
... ....
Ngày thứ hai.
Đồng Thiên Ái mặc trang phục đơn giản, đeo ba lô đi ra khỏi tòa nhà. Tầm mắt hướng về phái cao ốc phía trước, thấy hai người đang ở trong ô tô thì lộ ra nụ cười lóng lánh.
Chạy chậm tới xe, người ngồi phía trước đã sớm mở cửa xe.
Thân thể khom xuống, chui vào bên trong xe, "Hắc hắc, Quý đại ca, đã một tháng, em muốn mặt dày làm kỳ đà cản mũi!"
Quý Hướng Phàm xấu hổ cười, không nói thêm gì.
Phương Tình liếc cô một cái, trên mặt có chút ngượng ngùng, " Thiên Ái! Đừng nói lung tung nữa, lát lái xe được nửa đường, cẩn thận tớ ném cậu xuống!"
Giơ hai tay đầu hàng, Đồng Thiên Ái thức thời ngậm miệng.
Xe bắt đầu khởi động, khẽ lắc lư.
Đồng Thiên Ái dựa vào xe , nghiêng đầu nhìn bên ngoài xe là bầu trời bao la.
Xanh thăm thẳm một mảnh, chợt xuất hiện một chiếc máy bay, nó bay qua đám mây, phần đuôi lôi ra một đoạn sương trắng.
Anh quốc, có xa lắm không ? Lượn quanh hơn nửa Địa Cầu sao?
Suốt cả một tháng nghỉ đông cứ như vậy trôi qua.
Phong cánh nông trường rất đẹp, không khí cũng mát mẻ hơn Đài BắcỆ Vào buổi sáng phải đi nhìn may con bê. Nó rúc vào con bò mẹ bên cạnh, cọ cọ làm nũng.
Có thể nằm ở trong đống rơm, nhìn bầu tròi xanhỂ Thât là một hạnh phúc.
Trong lòng buồn bực, nghịch nghịch điên thoại, không can thận roi vào trong nước.
Quả nhiên có phúc phải có họa
Sau khỉ trỏi lại Đài Bắc, Tiêu Bach Minh ỏ’ duứỉ lầu đoi cô.
Xe mói vừa quẹo cua, xa xa đã nhìn thấy anh măc áo lông, ỏ’ đó có chút gió lanh thôi xào xạc vào bên trong. Giống như là một chiếc đèn đường, vì cô mà chiếu sáng đường về nhà.
"Thiên Ái! Tiểu Tình nghiêng đầu, hướng cô nháy mắt một phen.
Mới cách có một tháng, lần này Đồng Thiên Ái đỏ măt.
Xe châm rãi dừng hẳn, Đồng Thiên Ái nói "Cám ơn anh", sau đó mở cửa, xuống xe đi.
Tiêu Bach Minh đi tới bên ngưòi cô, xấu hổ cười, thuận tay cầm lấy phụ cô bao lớn bao nhỏ. Hướng trong xe con, còn hai người đang mỉm cười, gật gù.
Phương Tình còn muốn mở miệng nói thì một bên quý Hựớng Phàm liền mở miệng trước, "Thiên Ái! Nghỉ ngơi thật tốt! Chúng tôi đi trước!"
"Được!" Đồng Thiên Ái hướng bọn họ phất phất tay.
Xe phóng nhanh đi, để lại một làn khói. Đồng Thiên Ái lúc này mói xoay người, cười nói, "Anh Bạch Minh, cám ơn anh!"
"Cám ơn cái gì? Mau lên đi! Nhưng mà hôm nay thang máy lại hư!" Tiêu Bach Minh vừa thốt lên xong, đã nhìn thấy Đồng Thiên Ái cúi xuống đầu, không nhịn được nhàn nhạt cười.
Cao ốc trong hành lang, hai ngưòi một trước một sau. Thử hồng hộc bò lên lầu cuối, Đồng Thiên Ái than thở, " Em muốn chết um muốn chết"
Nhận lấy bao lớn bao nhỏ trong tay anh, lấy ra chìa khóa mở cửa.
"Thiên Ái!"
Đồng Thiên Ái quay đầu, nhìn về anh, "Có chuyện gì? Anh Bạch Minh!"
"Nhìn cô thật lâu, nhưng chỉ là từ tốn nói câu, "Không có gì, nghỉ ngơi thật tốt đi! Nhất đinh là em mêt muốn chết rồi!"
"Được!" Cười một cái, xoay người, từ từ đóng cửa lại.
Mặt của anh biến mất ở trước mắt, Đồng Thiên Áỉ dựa lưng vào cửa, tho’ dài một cái.
Mùa đông khá dài, lại còn phải đi học. Nửa học kì sau của đai học năm ba khá cấp bách. Năm bổn sẽ đi thực tập. rốt cuộc cũng chờ được đến ngày này.
Cả ngày vội vàng làm bài tập, lai vội vàng đỉ làm.
Phương Tình cùng Quý Hướng Phàm vẫn như cũ, năm ngày ba bữa cãi nhau, rồi lại cùng làm lành. Tro’ mặt so vói lật sách còn nhanh hon.
Anh Bạch Minh đối vói cô càng ngày càng quan tâm, trong lòng cảm động. Nhung ngay lập tức cô lạ