Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342794
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2794 lượt.
ên cảm thấy một trận thoải mái.
Quan Nghị cũng mở cửa xe, chui vào bên trong xe. Nghiêng đầu ngắm nhìn Tần Tấn Dương, “Thế nào? Trở lại Đài Loan có phải hay không có cảm giác cả người cũng được giải phóng?”
Dù sao, ở Anh quốc có hai người phụ nữ kia, xác định là bám người kinh khủng. Người bình thường thật sự không dám cung duy, anh thật là bội phục Tấn Dương có thế ngây ngô một thời gian dài như vậy.
“Việc tôi bảo anh điều tra sao rồi?” Âm thanh trầm ổn, không một tia quanh co.
Dạ? Trở lại liền hỏi cái này? Vội vã như vậy mà nghỉ phải biết?
Quan Nghị nhíu mày, “Thế nào? Đối với tiểu cô nhi vẫn là không bỏ được?”
Tần Tấn Dương hé miệng mà cười cười, “Không phải buông”
“Vậy là cái gì?” Quan Nghị càng thêm tò mò hỏi.
Nếu như không phải là không bỏ được, cái này sao gấp gáp làm cái gì? Người còn chưa tới Đài Loan, còn ở Anh Quốc, nhưng là vừa thông qua điện thoại quốc tế lại nói trước là muốn tới đòi mạng!
Tần Tấn Dương nhàn nhạt cười một tiếng, nhưng là trong ánh mắt lại tiết lộ một ít tia xảo trá, “Vấn đề vẫn chưa giải quyết xong”
Khế ước một tháng, bọn họ mới hoang thành được một phần tư. Còn dư lại ba phần, anh muốn đòi lại.
Cao Ốc Tần Thị.
Khi Tần Tấn Dương cùng Quan Nghị hai người xuất hiện ở Cao ốc, bên trong đại sảnh, không nhiều nhân viên lập tức cung kính đứng lại tại chỗ, tiếng gọi ầm ĩ liên tiếp vang lên.
“Tần Tổng”
“Tần Tổng”……
Giống như nửa năm trước, vẫn là nụ cười ngạo mạn, một mực bước vào thang máy chuyên dụng. Theo thang máy đi lên, chặn tất cả ánh nhìn.
“Người kia chính là tổng giám đốc sao, rất đẹp trai à!”
Nhìn chăm chí vào họ là các tiểu muội mới tới, không nhịn được nhỏ giọng nói thầm.
Một nữ nhân viên khác, hiển nhiên là nhân viên kì cựu, liếc mắt khinh thường nhìn các tiểu muội, “Thế nào? Bị Tần tổng làm cho động lòng rồi sao? Tốt lắm! Đừng nằm mơ nữa!”
Ban tiểu muội không phục, “Dẫu quyết tâm thì không gì là không thể! Nói không chừng Tần tổng lại yêu thích chúng tôi đấy!’’
“Vậy thì phải đi phẫu thuật thẩm mĩ trước rồi hãy nói!”
Nữ nhân viên miệng lưỡi như dao, không chút lưu tình.
Nói xong, quay ngoắt người đi.
Tại lầu cuối của phòng làm việc
Đồng hồ tinh xảo để bàn, cây kim chỉ đưa tới đưa lui, phổi hợp với tiếng người báo cáo, trầm trầm vang lên.
“Vào tháng Một, cô cùng bằng hữu Phương Tình, còn có bạn trai của Phương Tình là Quý Hướng Phàm cùng đi nông trường Đài Nam du lịch. Qua một tháng mới về Đài Bắc”.
“Sau nửa năm, mọi ngày đều bình thường, đi học đi làm, cuộc sóng của cô quá khô khan rồi!”
“Gần đây cô bắt đầu đi tìm việc làm, đại học sắp tốt nghiệp, không sai biệt lắm, chỉ là tới kỳ thực tập rồi.”
“Vẫn là ở cái khu nhà trọ đó, không đổi”
…………………
Cuối cùng, hứng thú nói:
“Chỉ là, cô gần đây cùng với người đàn ông tên Tiêu Bạch Minh rất gần gũi à!”
Tần Tấn Dương ở trong ký ức tìm kiếm người đàn ông này, dường như có chút quen tai.
Chợt ngẩng đầu lên, trong ánh mắt để lộ ra một chút ác độc.
Cái người đàn ông ngu ngơ đó? Đối tượng Đồng Thiên Ái thầm mến? Cái con nhím nhỏ này, cư nhiên đám cùng người đàn ông khác trong lúc anh không có ở đây!
Tội không thể xá.
Quan nghị nhìn ánh mắt của hắn, trong lòng không khỏi có chút mơ hồ. Không phải chứ? Không phải thời điểm Đồng Thiên Ái cùng nam nhân khác đi đến, tiểu tử thối Tấn Dương này chỉ nhìn một chút thôi sao? Vậy ánh mắt này là sao đây? Sao lại làm cho người khác rợn tóc gáy luôn vậy. Giống như... đúng! Giống như bộ dáng ông chồng ở nhà bắt được quả tang vợ mình bên ngoài vụng trộm cùng kẻ khác.
"...."
Tần Tấn Dương trầm mặc trong chốc lát, bỗng dưng đứng dậy. Giữa bọn họ vẫn chưa kết thúc! Cũng không có đơn giản như thế mà kết thúc. Nữ nhân đáng chết đó.!
Quan nghị khốn hoặc nhìn tới trước mặt hắn, tầm mắt theo hắn mà di động, cuối cùng không nén được tò mò hỏi:
- Cậu vừa đi nơi nào?
Lúc sau rời đi, hắn tiện tay mang theo chìa khóa nhà trọ. Bây giờ lại ngạc nhiên phát hiện, chiếc chìa khòa vẫn còn mang theo trên người. Nhìn chiếc chìa khóa trên tay, hắn có chút tự giễu chính mình.
" rắc rắc" - âm thanh từ cửa phòng vang lên.
Tần Tấn Dương vươn tay ra, đẩy đẩy cửa. Tầm mắt liền đụng phải một bóng dáng, trong tức khắc đôi mắt trở nên tinh sáng. Ngay giây sau, lại tản đi phần ánh sáng trong mắt, chỉ đọng lại sự lo lắng, cả người hắn bao phủ một vùng mây đen.
Phỉ Dung nghe được sau lưng có tiếng vang, vội vàng quay đầu lại, đầu tiên là giật mình, cuối cùng có chút khẩn trương cúi đầu, hô một tiếng " Tần tiên sinh"
Tần Tấn Dương nhìn nàng, trầm mặc không nói gì. Ngẩng đầu nhìn về phía bức họa chân dung tự tay mình vẽ, con ngươi trong nháy mắt trở nên phóng đại.
- Đã xảy ra chuyện gì? Bức tranh lớn như vậy, cư nhiên cư nhiên cứ như hư không biến mất chỉ còn lại một bộ khuôn giá.
Tần Tấn Dương nhìn chằm chằm khung hình, trong đầu suy tư
- Tần tiên sinh, hôm nay là thư tư, cách một hôm, tôi liền đến nơi này quét dọn. Nửa năm qua