Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342868
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2868 lượt.
Bạch Minh lại thấy do dự.
"Anh Bạch Minh. . . . . ." Đồng Thiên Ái nhẹ nhàng mở miệng.
Tiêu Bạch Minh chợt trầm giọng, vội vàng nói “Em khoan hãy nói!”. Anh thật sợ hãi, sợ nghe cô nói, nói cô đối với anh không phải là thích, không phải loại đó ‘thích’. Cô đối với anh chỉ là bạn bè mà thôi, hơn tí nữa thì chính là ‘anh em’ mà thôi.
“Hiện tại…. đừng trả lời anh… Một tuần lễ… Cho em suy nghĩ… sau đó hãy trả lời anh….”
Chiếc xe con lao đi trong bóng tối, một đường trở về cao ốc. Đèn dường hai bên như những chiếc chén nhỏ, từ xa nhìn lại liền thành một hàng dài. Trong đêm tối, ánh sáng trước xe như một sự hấp dẫn trí mạng với những loài vật nhỏ bé. Những con thiêu thân không ngừng hướng chỗ trước xe bay đến. Đồng Thiên Ái nghiêng đầu ngó ra ngoài cửa sổ, chợt nhớ líc trước chính mình đã xem qua bộ phim “Đại Thoại Tây Du”. Trong đó nhân vật Hà Tiên Hà Tử từng nói “Thiêu thân chính là những con vật ngu ngốc, biết rõ sẽ bị thương nhưng vẫn như cũ cắm đầu bay vào….”.
Quả thật trên thế giới này, có bao nhiêu người cũng sẽ ngu ngốc giống những con thiêu thân kia. Biết rõ mình sẽ bị thương nhưng vẫn xông lên, không cách nào dừng lại….
Phía trước bên kia đường, một chiếc xe con đã hiện diện từ lâu. Bởi vì đứng trong bóng tối, cho nên không thế thấy chủ nhân đang ngồi trong xe kia là ai. Xe của Tiêu Bạch Minh cách chiếc xe này càng lúc càng gần, chỉ kém mấy thước. Đột nhiên chiếc xe đối diện mở rõ đèn xe, hơn nữa trong xe cũng được mở đèn, sáng lên. Đồng Thiên Ái ngẩng đầu, nhìn về chiếc xe phía đối diện, chợt kinh ngạc há to miệng.
Tần Tấn Dương đang nhìn chăm chú vào bọn họ, tựa như hắn đã chờ đợi rất lâu. Trên người vẫn là bộ Âu phục hắn mặc lúc lên truyền hình. Gương mặt tuấn tú tràn đầy khí phách. Đôi môi mỏng bặm lại thật chặt.
Hắn sao lại xuất hiện tại nơi này? Hắn nghĩ muốn làm gì đây? Trong đầu Đồng Thiên Ái tràn đầy nghi hoặc đối với Tần Tấn Dương. Cả người có chút choáng váng. Lời nói trong cuộc phỏng vấn trên truyền hình dường như vẫn còn đâu đây, trong không khí vọng về tâm trí Đồng Thiên Ái.
“ Cô ấy… Tôi không biết nên hình dung thế nào về cô ấy… Cô ấy là một cô gái rất bình thường… Đúng thế! Tôi nghĩ muốn cưới cô ấy làm vợ….” những lời này là đang nói về cô sao? Đồng Thiên Ái cắn cắn môi, trên mặt có chút ửng hồng. Đồng Thiên Ái! Đầu óc cô khẳng định là ngập nước rồi. Sao dạo này lại luôn suy nghĩ lung tung. Đừng có ngồi đây mà ham hố có được hay không? Kiểu phụ nữ biến thái đáng chết trên đời này cũng không thiếu. Nhất định là hắn đang nói đến người khác.
Tiêu Bạch Minh nghiêng đầu, dùng dư quang nơi đuôi mắt liếc nhìn Đồng Thiên Ái, lo âu trong lòng càng lúc càng nặng thêm. Xem ra Thiên Ái trong lúc vô tình đã động lòng với người đàn ông kia rồi. Không thể nào im lặng được nữa, anh nên làm thế nào cho tốt nhất đây? Đưa tay cầm lấy bàn tay nhỏ của cô, Tiêu Bạch Minh trấn định nói “ Thiên Ái! Có anh ở bên cạnh em.” Sau khi nói xong, mới phát hiện những lời này của mình là dư thừa. Thật đúng là “Giấu đầu hở đuôi".
Chiếc xe chầm chậm dừng lại sát ven đường, một vùng u tối được chiếu sáng nhờ ngọn đèn xe phía trước, Tiêu Bạch Minh mở cửa xe, cả người bước ra ngoài. Anh đứng ngay tại nơi này nghiêng đầu nhìn về người đàn ông phía trước. Phía sau khung cửa kính, đối diện với anh mắt Tiêu Bạch Minh là ánh mắt chim ưng của Tần Tấn Dương. Tiêu Bạch Minh thầm nhận định quả nhiên khí thế của chính mình không thể nào sánh được với người này.
“Thiên Ái!” Tiêu Bạch Minh gọi một tiếng, cúi đầu nhìn vào trong xe, phát hiện Đồng Thiên Ái vẫn ngồi ngơ ngác tại chỗ, không hề có ý nghĩ sẽ bước ra khỏi xe. Đồng Thiên Ái cúi đầu, hai hàm răng cắn chặt với nhau, thanh âm buồn buồn vang lên “ Dạ vâng! Em biết rồi!”
“Em biết rồi!” câu nói này rốt cuộc là đang trả lời Tiêu Bạch Minh hay là tự nói với chính mình đây? Đồng Thiên Ái cũng không biết chính mình nên làm gì cho đúng đây. Đưa tay mở cửa bên kia xe, cơn gió lạnh lẽo ban đêm theo thế thổi tới, Đồng Thiên Ái rùng mình một cái, nắm chặt áo khoác trên người. Không biết tiếp theo sẽ có chuyện gì nữa cho nên chỉ có thể như thế này tự an ủi chính mình. Nhưng lại phát hiện loại an ủi này thật là mỏng manh.
Tần Tấn Dương ngồi trong xe, ánh mắt quét qua Tiêu Bạch Minh rồi lại rơi trên người Đồng Thiên Ái. Tầm mắt vừa chạm đến áo khoác trên người cô bỗng buộc chặt. Cô gái này cư nhiên dám nắm áo khoác người đàn ông khác, còn là không muốn buông tay, nắm chặt lấy nó.
Tâm tình Tần Tấn Dương hết sức buồn bực, khó chịu nhưng hắn vẫn là tận lực khắc chế. Quả nhiên, con nhím nhỏ này thật đúng là lợi hại. So với dự đoán của hắn thì ảnh hưởng của cô lên tâm tình hắn đã vượt quá xa rồi. Hằn học mở cửa xe, Tần Tấn Dương một bước tiến nhanh ra ngoài.
Đứng cách cô một đoạn đường, Tần Tấn Dương lại phát hiện chính mình có chút kích động trong người. Lần này sẽ không như lần trước trong phòng làm việc. Lần đó là anh bàng hoàng, do dự, không hiểu được lòng mình. Lần này anh đã biết rõ ràng mình đối