Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342871
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2871 lượt.
với cô gái này không phải là vui đùa một lúc. Tuyệt không có ý nghĩ muốn vui đùa. Lần này là hắn thật lòng yêu. Dường như khi thừa nhận yêu một người, sự hạnh phúc vui vẻ còn nhiều hơn gấp trăm ngàn lần so với đi vay quanh tán tỉnh những người phụ nữ khác. Đây đúng là chuyện cực kì hưng phấn kích động. Đồng Thiên Ái! Em tốt nhất nên chuẩn bị kĩ. Tôi bắt đầu triển khai tấn công rồi đây. Trở tay đem cửa xe đóng lại, theo phương hướng hai người Tần Tấn Dương từng bước chậm rãi đi đến.
Đồng Thiên Ái ngẩng đầu dõi theo người đàn ông phía trước. Trên đường thình thoảng xẹt qua vài chiếc xe, vang lên tiếng “Ong Ong” của động cơ, thế nhưng cô vẫn có thể nghe rõ tiếng bước chân của anh. Từng tiếng từng tiếng một. Thật nặng nhưng cũng thật trầm ồn từ từ tiến gần. Tần Tấn Dương cách cô càng ngày càng gần. Hắn tựa như sứ giả của địa ngục, được phái đến để câu dẫn hồn cô.
“Thiên Ái!” Tần Tấn Dương cuối cùng cũng bước đến, nhẹ gọi cô một tiếng. Lúc này hắn mới phát giác chỉ qua mấy ngày ngắn ngủi nhưng chính mình thế nào nhớ cô, ngay tại nơi này thật muốn ôm cô vào trong lòng. Còn muốn khẳng định lại với cô mình đối với tình cảm này là thập phần nghiêm túc.
Đồng Thiên Ái nghe đến giọng điệu này của hắn, trong lòng run rẩy hẳn lên. Tên biến thái này sao hôm nay lại dịu dàng như vậy…. Trời ạ! Thế giới này đổi trắng thay đen rồi hả? Ngẩng đầu đối diện với tầm mắt Tần Tấn Dương, lúc này Đồng Thiên Ái mới phát hiện ánh mắt kia không còn vẻ cuồng ngạo tự đắc như lúc trước, thay vào đó là ánh sáng ôn hòa, càng ngày càng nhiều, càng lúc càng nồng đậm.
Tiêu Bạch Minh nhìn thấy giữa hai người có sự khác lạ, cả người có chút khẩn trương, bước đến bên cạnh Đồng Thiên Ái. Đưa tay dẫn cô ở phía sau mình, bộ dáng anh lúc này tựa như gà mẹ bảo vệ gà con.
“Tần tiên sinh, xin hỏi anh có chuyện gì không?” mặc dù biết chính mình không thể chống lại người đàn ông này, nhưng vẫn cố gắng chống chọi.
Tần Tấn Dương nhìn lại, nhàn nhạt nói “ Không có chuyện gì, chỉ là muốn nói với Thiên Ái mấy câu mà thôi!”
“Có chuyện gì anh nói ở đây luôn cũng được!” Tiêu Bạch Minh không khách khí nói
Tần Tấn Dương khiêu khích liếc nhìn Tiêu Bạch Minh một cái, nhìn về Đồng Thiên Ái đang đứng phía sau, nhàn nhạt nói “ Chẳng lẽ hiện tại, Thiên Ái ngay cả không gian riêng tư một mình cũng không có hay sao?”
“Tần tiên sinh! Tôi hi vọng anh biết rõ Thiên Ái hiện tại là bạn gái của tôi! Mong anh từ nay về sau…”
Lời chưa nói hết liền bị Tần Tấn Dương cắt đứt “Vậy thì thế nào?”
Đồng Thiên Ái giả dạng làm một con đà điểu, núp phía sau lưng Tiêu Bạch Minh, chính mình không dám nhìn đến vẻ mặt hai người phía trước hiện tại đang như thế nào. Cô không dám nhìn. Cô sợ
“Xem như Thiên Ái là bạn gái của anh vậy thì thế nào? Đối với tôi mà nói cũng không có gì khác biệt! Hai người vẫn chưa kết hôn. Mà kết hôn rồi thì cũng có thể ly hôn.”
“Đồng Thiên Ái! Tôi muốn nói cho em biết, tôi chính là sẽ không buông tha cho em.” lời nói thì hướng Đồng Thiên Ái thoát ra, nhưng ánh mắt vẫn như cũ nhìn thẳng Tiêu Bạch Minh.
Tiêu Bạch Minh cũng không chịu yếu thế, tiến lên đối diện với Tần Tấn Dương, trấm ổn nói “Tần Tấn Dương! Tôi càng không bỏ cuộc.”
Hai người đàn ông đối diện nhau, khí thế bừng bừng, ánh mắt đối chọi với nhau, tràn đầy tia lửa. Từ giây phút này, hai người bọn họ sẽ là ở trạng thái đối địch với nhau. Thân phận hai người chính là – tình địch
"A ——" trong đêm khuya, tại một căn phòng nhỏ bỗng vang lên một tiếng hét. Đồng Thiên Ái mở mắt, nhảy từ trên giường xuống dưới. Đưa tay mở công tắc đèn phía đầu giường, căn phòng tối đen trong nháy mắt sáng hẳn lên, Đồng Thiên Ái uể oải đem chăn đang đắp trên người cuộn thành một vòng tròn.
A aaaaaa! Lại bị mất ngủ. Lại chuyện gì nữa đây Đồng Thiên Ái? Đồng Thiên Ái ngươi làm sao vậy nè? Không muốn sống nữa à? Bực bội liếc nhìn đồng hồ báo thức trên kệ - hai giờ mười sáu phút. Đồng Thiên Ái chán nản ngã về sau, nằm xuống chiếc giường ấm áp của chính mình. Cố gắng nhắm mắt lại, mạnh mẽ ra lệnh cho mình ngủ đi. Nhưng mà….. Lăn qua lộn lại không biết bao nhiêu lần cô vẫn không thể ngủ được. Trong đầu tất cả đều là lời nói của hai người đàn ông kia
“Xem như hiện tại Thiên Ái là bạn gái của anh vậy thì thế nào? Đối với tôi mà nói cũng không có hì khác biệt!Hai người vẫn chưa kết hôn. Mà kết hôn rồi thì cũng có thể ly hôn!”
“Đồng Thiên Ái! Tôi muốn nói cho em biết, tôi chính là không buông tha cho em!”
“Tần Tấn Dương! Tôi càng không bỏ cuộc.”
“A! Em cũng mất ngủ à Thiên Ái?” giọng nói Tần Tấn Dương truyền lại mang theo chút ý tứ trêu chọc.
Đồng Thiên Ái đỏ mặt, đưa tay lau lau khuôn mặt chính mình, lúc này mới phát hiện ra nhiệt độ cơ thể mình cao đến dọa người. Nhíu nhíu mày, thở sâu vào mấy cái, Đồng Thiên Ái cố gắng giả vờ bình tĩnh.
“Liên quan gì đến anh. Tôi muốn đi ngủ.”
“Chờ một chút”
“Anh muốn cái gì?”
“ Thiên Ái… Tôi không có nói