Tác giả: Nara Ngư
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
n một câu đáng ăn đòn này.
Nhưng cô cũng không quản người bên cạnh da mặt dày như vậy, chẳng qua là nếu không làm chút gì đó lại cảm thấy thực có lỗi với bản thân, vì thế cô đưa tay dùng sức nhéo một cái trước ngực anh.
Quả nhiên, bên tai lập tức vang lên một tiếng hít khí lạnh, Văn Mân còn chưa kịp đắc ý bởi vì cái nhéo tay của mình làm cho Tiếu Đồng phải hít khí lạnh thì điểm gắn bó chặt chẽ của hai người khiến cô nhận ra được cái thanh âm hít khí lạnh này thật ra là có ý gì.
Cô không thể tưởng nổi ngẩng đầu nhìn lên, đúng lúc bắt gặp đôi mắt kiều mị ẩn chứa dục vọng của Tiếu Đồng.
“Không phải chứ…”
“Nhóc, em có biết người đàn ông lúc sáng sớm vừa tỉnh dậy là lúc lượng hor-mon tiết ra nhiều nhất sao?”
Ý thức được ẩn ý hàm chứa trong câu nói của Tiếu Đồng, cộng với đôi tay ngày càng siết chặt, Văn Mân nhanh chóng thừa dịp mình vẫn chưa bị vây hãm trong toàn bộ cục diện, cố gắng dịch chuyển thân thể một chút rồi tìm cách chui ra khỏi chăn.
Cô hoàn toàn không để ý thân thể chưa kịp mặc gì toàn bộ bại lộ dưới ánh nắng của buổi sáng sớm, dùng tốc độ nhanh nhất trốn vào phòng tắm.
Cho đến khi cửa phòng tắm bị “Phanh” một tiếng đóng lại, Tiếu Đồng mới ngeh được bên trong phòng tắm truyền đến một câu:
“Cho anh này cái lượng hor-mon đi gặp quỷ đi, em mới không thèm chơi với anh đâu, để anh giày vò em cho đến chết sao?”
Nghe được giọng nói nũng nịu mang theo trách cứ, khóe miệng Tiếu Đồng chứa đựng ý cười càng sâu.
Văn Mân nghe được bên ngoài truyền đến từng trận tiếng cười, lại nhìn vào hình ảnh đối diện trong gương phản chiếu đủ loại dấu vết kích tình trên cơ thể mình, cảm thấy ngay cả lỗ tai mình cũng nóng lên.
Lát sau, tiếng cười ngoài cửa tắt hẳn, nhưng ngay sau đó, nơi cửa phòng tắm lại vang lên tiếng gõ cửa.
“Anh muốn làm gì? Em muốn tắm rửa, anh không được vào.”
Sợ người ngoài cửa lại tiếp tục tiến vào quấn quít làm vận động buổi sáng, giọng nói Văn Mân từ trong phòng bất giác mang theo một chút khẩn trương. Cô không phải là không muốn, nhưng là hữu tâm vô lực, tâm thì có thừa nhưng sức lực lại không đủ, thân thể thực sự rất đau, nếu như để Tiếu Đồng đi vào, cô thật sự sợ mình cả ngày cũng không bước nổi xuống giường.
“Anh chỉ lấy cho em bộ quần áo sạch sẽ thôi, anh nhớ là trong phòng tắm không có bộ quần áo nào sạch sẽ chút đúng không.”
Nghe được đề nghị có phần đứng đắn của Tiếu Đồng, Văn Mân lúc này mới ý thức được hình như mình đã tự mình đa tình rồi. Đúng vậy, đêm qua cũng không dưới ba lượt rồi, buổi sáng nếu như Tiếu Đồng còn có thể muốn, thật đúng là quá khoa trương rồi, phải biết rằng cái chuyện một đêm bảy lần cũng chỉ là truyền thuyết mà thôi.
Hơi hé ra một bên cánh cửa, đỏ mặt đưa tay nhận lấy áo tắm từ tay Tiếu Đồng, Văn Mân bởi vì vừa rồi hiểu nhầm ý tốt của anh nên căn bản cũng không dám ngẩng đầu.
Chỉ là bởi vì cô cúi đầu, cho nên hoàn toàn không thấy được trong ánh mắt của người đàn ông trước mặt này lóe ra một tia xảo quyệt.
Gọi Điện Trả Lời
Sau khi tắm rửa, ăn xong bữa sáng đã là chín giờ hơn rồi.
Tối qua, sau khi nói với Tiếu Đồng chuyện Khương Bạch San tìm anh nhờ hỗ trợ, mặc dù biết rõ Tiếu Đồng cũng không thể nào sẵn lòng vội vã đi giúp ngay, nhưng xuất phát từ ý nghĩ muốn tiếp cận Khương Bạch San gần hơn một chút để tìm hiểu mục đích thật sự đằng sau mọi chuyện ở kiếp trước, cô vẫn cố hết sức thuyết phục Tiếu Đồng đáp ứng.
Tiếu Đồng kháng cự không nổi lời ngon tiếng ngọt của Văn Mân, Văn Mân lại cứ một lần tiếp một lần ngọt ngào hứa hẹn, cuối cùng tuy không đáp ứng nhất định sẽ hỗ trợ nhưng đồng ý để cô gọi điện thoại hỏi trước tình hình. Phải biết là, không phải bất cứ vụ án nào anh cũng đồng ý tiếp nhận.
Theo số điện thoại Khương Bạch San gửi cho lúc trước, Văn Mân nhanh chóng gọi được cho Khương Bạch San.
Nghe được giọng nói của Văn Mân thì Khương Bạch San lập tức hiểu được giáo sư Tiếu nhất định đã trở lại, Văn Mân chắc cũng đã đem chuyện cô nhờ giáo sư Tiếu hỗ trợ nói lại rồi.
“Tiếu phu nhân, giáo sư Tiếu đã trở lại rồi phải không? Anh ấy đồng ý hỗ trợ rồi sao?”
Nghe Khương Bạch San ở đầu kai điện thoại dùng giọng điệu hưng phấn gọi mình Tiếu phu nhân, trong lòng Văn Mân vẫn cảm thấy có chút không được tự nhiên, quả thật cô đã hơn một lần có loại cảm giác này.
Người khác có thể không biết mối quan hệ của Tiếu Đồng và Khương Bạch San ở kiếp trước, nhưng cô lại biết rất rõ ràng, trước khi chưa chứng thực được những suy đoán của mình, cô vẫn có cảm giác chột dạ vì trộm được đồ của người khác, mà ba chữ Tiếu phu nhân chính là bắt nguồn của sự chột dạ.
“Khương tiểu thư, cô cứ gọi tôi Văn Mân là được rồi, không cần gọi tôi Tiếu phu nhân, nghe có chút không thoải mái.
“Ha ha a, được ạ, nói cũng đúng, chính em gọi thế này cũng có cảm giác thế nào ấy, cứ vậy đi, em gọi chị là Văn Mân, chị gọi em là Bạch San được không, như vậy nghe có vẻ thân mật hơn.”
“Được, vậy cứ quyết định gọi như vậy, Bạch San, chuyện lần trước em nói chị cũng đã nói lại với Tiếu Đồng. Chẳng qua là tình hình cụ thể của v