
Tác giả: Lâu Vũ Tình
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 134583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/583 lượt.
y, cõi lòng hắn chịu uất ức chỉ biết toàn tâm toàn ý tin cậy: “Chúng ta cùng nhau cố gắng, đem tiền trở về.”
Nàng cất bình sành, thúc giục hắn ra phòng ngoài hỗ trợ tiếp khách, miễn cho bị người khác chê cười mới sớm như vậy đã muốn trở về tân phòng với tân nương tử.
Không quá nửa canh giờ, hắn đã trở lại, trong tay bưng một bồn nước ấm.
“Khách nhân đi hết rồi?”
”Đi rồi.” Hắn khẳng định gật đầu.
Sớm như vậy? Nàng nửa tin nửa ngờ.
Theo như tính tình của A Phong, xác định sẽ không lừa gạt nàng nhưngà…..
Đang suy ngẫm, đã thấy hắn đặt bồn nước bên cạnh chân nàng…
“Ta nói nếu các ngươi không đi, Tưởng Vân sẽ không cho ta vào phòng.”
“……” Nàng run lên một cái thiếu chút nữa đá chân qua.
Chúc Xuân Phong, thể diện đều bị chàng làm mất hết!
Như thế rất tốt, từ nay về sau, toàn thôn đều sẽ chê cười nàng, nói tân lang vì muốn động phòng mà đuổi tân khách đi hết.
Hắn ngược lại dường như không có việc gì, ngồi xổm trước mặt nàng, tháo giày thêu của nàng ra, giúp nàng tẩy chân.
Trong lòng nàng đang bi thương lại bị hành động của hắn làm cho ngẩn ra: “Chàng làm cái gì vậy?”
Giúp thê tử rửa chân? Ai dạy hắn vậy chứ?
“Phụ thân cũng như vậy…..đừng nhúch nhích.” Bàn tay to của Chúc Xuân Phong nắm chặt, không cho nàng lui, còn không cẩn thận trừng mắt nhìn nàng không chịu phối hợp.
Công công (cha chồng)…..rửa chân cho bà bà (mẹ chồng).
Hắn làm như là việc đương nhiên, bàn chân trắng noãn mãnh khảnh dưới bàn tay hắn nắm, làm cho nàng có cảm giác ngượng ngùng một chút. Nhìn hắn thản nhiên tự tại, từng chỗ đều rửa tỉ mỉ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, đem mỗi ngón chân đều lau khô mới buông tay.
Ngồi trở lại bên giường, chớp mắt chờ mong nhìn nàng.
“……” Nàng không nói gì nhìn hắn.
“……” Hắn cũng nhìn nàng.
Nhìn tới nhìn lui như vậy cũng không phải biện pháp. Nàng thở dài, không ngại học hỏi thỉnh giáo: “Sau đó?”
“Đổi nàng.”
Đổi cái gì……A, nàng đã hiểu.
Tân nương ngồi xổm xuống, lễ thượng vãi lai (có qua có lại) cũng giúp trượng phu của mình tẩy chân.
Công công là người đọc sách, lại không ngại thế tục, sủng thê như thế, nàng nghĩ đôi phu thê này tình cảm hẳn rất sâu đậm, vì thế A Phong mới học theo.
Suy nghĩ của hắn thực thuần túy, trong lòng hắn, đây là bộ dáng phu thê nên có, cũng cho rằng các đôi phu thê trong thiên hạ đều như thế.
Rửa sạch chân, hắn sắp lại gối uyên ương, vỗ vỗ cái gối bên trong: “Nàng ngủ ở chỗ này.” Lại vỗ vỗ cái gối bên ngoài: “Ta ngủ nơi này.”
Bỗng nhiên lại thêm câu sau, hại nàng thiếu chút nữa làm nghiêng chậu nước…..
“Đứa nhỏ ngủ nơi này.”
“….” Đứa nhỏ ở đâu ra a!
Hắn không khỏi nghĩ nhiều lắm, tưởng tượng quá xa, chuẩn bị cả gối nhỏ cho đứa nhỏ.
Nàng liếc nhìn cái gối nhỏ đặt giữa giường, quả thực dở khóc dở cười.
Đổ nước rửa chân, trở lại trong phòng, hắn còn đang sờ bàn chân đã được rửa sạch sẽ, biểu tình ngốc hồ hồ.
“Sửng sờ cái gì?”
Hắn nhìn nàng khẽ nhếch môi lộ ra chút tươi cười, lui chân cho nàng tiến vào bên trong giường.
Nhớ tới đây là đêm động phòng hoa chúc của bọn họ, cõi lòng nàng đầy khẩn trương, thân thể cứng ngắc nằm bên cạnh hắn.
Hắn vươn tay, thay nàng đắp chăn, điều chỉnh lại vị trí nằm cho thoải mái, liền cảm thấy mỹ mãn nhắm mắt lại.
Nàng choáng váng, trong lòng băn khoăn căng thẳng, nhất thời không thích ứng kịp.
“A, A Phong….” Nàng đụng đụng người hắn.
“Đúng rồi, chưa thổi nến.” Hắn lại đứng lên, thổi tắt nến, lại nằm trở về.
“…..” Đây là nên khóc hay nên cười?
Được rồi, nói vậy là phụ mẫu cũng không ở trước mặt đứa nhỏ thân thiết, càng không có người dạy cho hắn biết chuyện khuê phòng, hắn ngốc hồ hồ cũng là có thể lý giải.
Phu thê mới cưới, hai người bọn họ nên từ từ ứng hoàn toàn với thân phận này, mọi việc nên thuận theo tự nhiên đi.
Bọn họ còn có thời gian cả một đời để cùng nhau vượt qua, có thể chạm rãi chung đụng, học được cách sinh hoạt phu thê.
Nghĩ như thế cũng liền giải tỏa được nổi sầu, hướng cánh tay hắn tựa vào.
Hắn tựa hồ bị dọa, chưa bao giờ chạm qua thân thể mềm mại của nữ nhân, ngay tại trong khủy tay hắn, hương thơm tràn ngập cõi lòng, hắn cả kinh tay chân luống cuống.
“Nàng, nàng…..nằm lên gối của đứa nhỏ.”
Nàng cười khẽ, sờ sờ cái gối nhỏ dưới tay: “Cái này từ đâu có?” Thoạt nhìn, không giống như mới mua.
“Ta, của ta, còn có tiểu y, tiểu hài, a nương đều cất giữ cho ta, nói mỗi đường kim mũi chỉ đều là nương khâu cho ta, phải cất giữ cho tốt.”
A nương còn nói, hiện tại hắn đã có thê tử, tiếp theo cũng sẽ có đứa nhỏ, hắn nghĩ rất nhanh sẽ dùng đến, nên lấy ra.
Nàng dường như có thể hiểu.
A nương trong lời nói là thẩm Xuân Thủy.
Nương là chỉ thân nương (mẹ ruột).
“Đứa nhỏ của chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc.” Có một phụ thân mong chờ “hắn” xuất hiện như vậy, đem mọi vật của chính mình đều lưu lại cho “hắn” như báu vật, có thể không hạnh phúc sao?
Thỉnh thoảng trao đổi vài câu nói, dần dần cũng thích ứng ôn hương mềm mại trong lòng, lá gan hắn lớn hơn, dùng chân vòng qua người nàng.
Nàng liếc hắn mộ