Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341322
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1322 lượt.
cửa hiệu đổ ăn la liệt, hấp dẫn.
Cái tiệm đồ ngọt mới khai trương mà Cao Vũ nói tới nằm ở góc phô’ đối diện với tòa nhà họ ở.
Vô số bánh trái cầu kỳ tinh xảo thu hút trong các tủ kính, nhìn vào mà tim Xán Xán như muốn bay vút lên. Nhưng vào lúc này, trong đầu cô không ngừng vang lên lời nói của Nhan Như Ngọc tối hôm qua…
- Cái này, cái này, cả cái này nữa.
Xán Xán đưa mắt nhìn vào những nơi mà Cao Vũ chỉ tay, giật thột mình, vội vã xua tay:
- Không lấy nhiều đến thế đâu! Thật đấy! Em ăn không hết được!
- Ăn không hết thì cứ từ từ mà ăn! – Cái vẻ của Cao Vũ rõ rất muốn nói ăn không hết cũng phải ăn cho hết! Xán Xán thây lạnh toát sống lưng.
- Cứ thế đã, cảm ơn. – Cao Vũ nở một nụ cười lịch sự với cô phục vụ khiến cô gái mê hồn, sững sờ không rời bước nổi.
Đáng ghét! Xán Xán vô cùng giận dữ, đưa mắt khinh khỉnh nhìn Cao Vũ, nhưng gặp phải ánh mắt lạnh băng của anh ta, cô phát hoảng, vội vã cúi đầu làm như đang uống nước. Nhưng không kịp nữa rồi.
- Sao em lại nhìn anh như thế?
- Không, không có gì…
- Không phải em định nói gì với anh à?
- Không có… có! – Xán Xán sáng cả mắt, lại một cơ hội tới!
Cao Vũ tiến đến, một tay chống cằm, nhìn Xán Xán đầy vé thú:
- Nói đi!
- Em không thể cứ. .
Chưa nói hết câu, cô phục vụ đã bưng khay kem to đùng tới, vị trà mặt rắc đầy bột sô-cô-la. Xán Xán nuốt nước miếng ùng ực.
- Không thể cứ cái gì?
Được rồi, không thể lãng phí, ăn xong rồi hãy nói! Tô Xán Xán rốt cuộc đã thỏa hiệp.
- Em không thể cứ để anh mời mãi, lãng phí quá!
- Hóa ra em lo lắng chuyện này à? Nếu em giữ ý quá thì bữa nay em mời cũng được.
Miếng kem lạnh đang ở trong miệng, chút nữa thì cô nuốt không trôi.
Tô Xán Xán, chuyện này là do chính ngươi chuốc lây đấy nhé!
Hai cơ hội đều đã mâ’t sạch, không những phải ăn một cốc kem to và một cái bánh ga-tô ngập sữa béo, lại còn phải tự trả tiền, Xán Xán lòng đau như cắt.
Chắc chắn là anh ta cố tình, cố tình lôi mình đến cái tiệm đắt đỏ này!
Xán Xán càng thêm tin chắc lời của Nhan Như Ngọc là chính vác, Cao Vũ đang muốn vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng của cô!
* * *
Bữa tối, Xán Xán cố ý chọn chỗ ngồi cách xa Cao Vũ, để không tiện cho anh ta gắp thức ăn cho cô.
Thực lòng cô muốn Triệu Noãn Noãn sẽ nói gì đó như là sao không về chỗ cũ mà ngồi, nhưng anh chỉ nhìn qua một cái rồi chúi vào bát cơm của mình.
Thôi vậy, đến nước này cô cũng chẳng hơi đâu mà tò mò chuyện người khác, cứ bảo toàn cái mạng mình là cần thiết hơn cả!
Tiếc thay, Triệu Noãn Noãn không ỏ ê gì, nhưng Cao Vũ lại mở miệng.
- Xán Xán, sao không ngồi chỗ cũ? – Ánh mắt quét qua là Xán Xán đã thấy lòng run rẩy.
Sao? Sao không ngổi chỗ cũ? Xán Xán vắt óc, rốt cuộc cũng nghĩ ra một cái cớ tội nghiệp:
- Ngồi đây có thế… có thể ngắm phong cảnh.
- Phong cảnh?
Lúc này Xán Xán mới ý thức được, chỗ mình đang ngồi đối diện với Noãn Noãn đang dựa lưng vào tường, vì hoảng quá mò cô nói không đâu vào đâu, rốt cuộc đành phải nói cho rốt ráo:
- Chỗ này… anh Noãn Noãn ăn cơm trông rất bắt mắt! Em thích nhìn anh ấy ăn cơm!
Thoắt cái, mặt Triệu Noãn Noãn đỏ ửng.
- Tô Xán Xán, em nói lung tung cái gì thế! về chỗ cũ ngồi cho anh đi!
Xán Xán đáng thương, chả hiểu vì sao bị Noãn Noãn quát đuổi về chỗ cũ.
Y như cũ, Cao Vũ lại có thể rất thuận tiện gắp thức ăn cho Xán Xán, thế là Xán Xán lại phải chịu đựng thôi.
Khó tả
Tối đến, Xán Xán nằm trên giường, xoa cái bụng căng như trống của mình, đau khổ vô cùng.
Thực quá đáng! Tại sao rốt cuộc chi mỗi mình cô bị gánh hậu quả? Chẳng phải nam nữ bình đẳng hay sao? Thế giới này thật không công bằng!
Trong nỗi niềm bi phẫn cuồn cuộn, Xán Xán mơ hồ đi vào giấc ngủ…
* * *
- Xán Xán! Em sao vậy? Mau mở cửa ra!
Tiêng rên rỉ trong phòng vẫn tiếp tục, cửa lại không mở. Anh cuống quýt, lùi lại vài bước chuẩn bị xô cừa vào.
- Em vội gì chứ? – Cao Vũ lãnh đạm đứng một bên đưa tay tóm lấy anh, vẻ mặt có phần trầm ngâm.
- Anh cản em làm gì? Không thấy Xán Xán đang bị làm sao à?
- Lòng nóng như lửa đốt, anh chi sợ Xán Xán gặp chuyện gì không hay.
Cao Vũ nhìn anh sâu thăm thắm, nhếch môi, hổi lâu mới nói:
- Chìa khóa đâu?
- Không kịp rồi! – Triệu Noãn Noãn xô Cao Vũ ra, chực xông vào phá cửa.
- Rầm!
Anh và Xán Xán đang mở cừa xô gọn vào nhau.
Ui da… – Xán Xán yếu ớt kêu một tiếng, khom lưng, tay ôm chặt bụng.
- Sao thê? Bị va đập đau quá à? – Triệu Noãn Noãn vội vàng đỡ lấy cô. – Em đừng có lắc đầu nữa! Rốt cuộc là bị vađầu vào đâu? Mau để anh xem cho!
Xán Xán nhắm nghiền mắt, vẫn lắc đầu quầy quậy.
- Cô ấy đau bụng. – Cao Vũ mở miệng nói đúng chỗ.
Cái gì? – Triệu Noãn Noãn vội vàng cúi nhìn Xán Xán, cuối cùng cũng đã thấy cô gật đầu.
- Đau… Đau quá.. – Chính xác, cô vừa mới ngủ chập chìm, đột nhiên bị một trận đau bụng cuộn lên, định cố chịu, nhưng cơn đau hơn cơn trước, cuối cùng không nhịn được phải kêu lên.
- Thế này, thế này phải làm sao? – T