Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.
nh thở dài.
- Ra đây.
- Gì ạ? – Xán Xán nghi ngờ ngẩng nhìn.
- Anh bảo em ra đây. – Anh nhắc lại lần nữa, nét mặt nhẫn nại.
- Vâng… – Xán Xán cúi đầu, nhích từng bước, thở phì phò tiến lên. Mới đến cửa phòng, đột nhiên cô dừng lại, mũi khịt khịt, đôi mắt hồ hởi sáng hẳn lên.
Thơm quá! Vừa ngửi thấy mùi thức ăn, Xán Xán chẳng khác gì một chú khuyển đang đói khát, chán nản, rũ rượi được hồi sinh, ve vẩy sà đến bên Triệu Noãn Noãn, nũng nịu quanh anh:
- Anh Noãn Noãn…
Tiếng gọi này khiến Triệu Noãn Noãn sởn gai ốc, lý trí nhắc nhở dù có thực sự thích phụ nữ, cũng không bao giờ là Tô Xán Xán. Tuyệt đôí không!
Một bên, Xán Xán vẫn cái vẻ cười nịnh không biết ngượng:
Hi hi, em biết anh Noãn Noãn là tốt với em nhất mà…
Triệu Noãn Noãn vội vàng tránh ra xa vài bước, đưa mắt nhìn vào cái người đang ve vẩy:
Lau nước dãi của em đi, đừng để dây vào anh.
Tuân lệnh!
Nhanh như cắt dạ một tiếng, cô hào hứng xông đến bên món cháo gà thơm phưng phức.
Ngon quá, ngon quá…! – Xán Xán ực một phát, nửa bát đã vơi, đúng là anh Noãn Noãn có lòng thương người, biết cô khó chịu mà nấu cháo cho cô ăn, chứ cái tên Cao Vũ tệ hại kia…
Nghĩ đến Cao Vũ, trong chớp mắt Xán Xán thất thần, hôm nay cô bị tẩu hỏa nhập ma chăng? Cớ sao đang lúc ăn ngon lại nghĩ đến cái kẻ đáng ghét đó?
Mà từ lúc cô về nhà hình như kẻ đó chẳng động tĩnh gì, biết đâu đang ở trong một góc cười thầm cô? Nghĩ đến đó, Xán Xán ngẩng phắt lên nhìn bốn phía. Đang nhìn thì bắt trúng một ánh mắt từ trên ghếsô-pha đối diện, cô lạnh cả người.
Cao Vũ ngồi đó từ lúc nào? Anh ta ngồi đó bao lâu rồi? Lẽ nào anh ta luôn luôn quan sát cô như thế? Anh ta cười gì? Anh ta cười gì mà có vẻ hí hửng thế? Ôi…
Xán Xán lại bắt đầu nghĩ loạn.
Trên ghê’ Cao Vũ nhìn nét mặt Xán Xán lẫn vào bát cháo thấy thấp thoáng vẻ hạnh phúc khôn tả, anh không nhịn được cười. Tâm tư chìm đắm cả một ngày vừa rồi rốt cuộc đã khá lên, thực ra anh chỉ trêu cô cho vui, đâu có ngờ Xán Xán ngốc nghếch này không những ngốc trong đầu mà bụng cũng không tốt, đến nỗi bị viêm dạ dày. Tuy không hoàn toàn do lỗi của anh, nhưng trong lòng anh vẫn có chút gì áy náy, cho nên mới nghĩ cách gì đó chuộc lỗi.
Nhưng mà nhìn cái vẻ cô thế kia, có lẽ chẳng cần chuộc lỗi làm gì…
Cao Vũ nhếch môi, đưa mắt nhìn Xán Xán đang ngơ ngẩn, Xán Xán lập tức rùng mình thoát khỏi đám ý nghĩ hỗn loạn.
Nhất định là cô điên rồi, điên nên mới bị mờ mắt vì một ánh nhìn! Xán Xán, cái kẻ trước mắt cô là kẻ thù đấy!
Xán Xán lau mép, trừng mắt nhìn Cao Vũ, bỗng nhiên nhìn thấy vật gì đó anh ta cầm trên tay.
Sao mà khéo thế? Hôm trước đi siêu thị hình như cô cũng mua món khoai tây chiên vị này… đợi chút! Bên cạnh anh ta là món mận khô mà cô thích nhất? Lại cả thạch hoa quả cạnh đó nữa, mấy ngày trước hình như cô cũng mua mà… còn cả…
Bỗng nhiên, Xán Xán giác ngộ điều gì đó, mở to miệng, chỉ vào đống đồ bên cạnh Cao Vũ nói không ra lời. Những thứ này chẳng phải là đồ của cô vừa lật tung các tủ, bò xuống cả dưới gầm giường để tìm đó sao?
Quá đáng lắm rồi đây!
- Tại sao khoai tây chiên của em lại ở trong tay anh? – Xán Xán mắt tóe lửa phẫn nộ.
Cao Vũ thong thả bật bật ngón tay, từ tốn nói:
- Vì em không ăn được.
- Thì hiện tại không ăn được, nhưng sau này vẫn có thể ăn chứ!
- Bao nhiêu thức ăn mà cô vât vả tích lũy đều bị cướp đi hết ư?
- Ngăn chặn thói ăn vặt giấu giếm của em.
- Sao em có thể ăn giấu được!
Cao Vũ chẳng nói nữa, chi nhìn Xán Xán.
Sức đề kháng của cô thoắt cái mất tiệt:
Cứ coi như… coi như em… thỉnh thoảng ăn một chút… anh cũng không thể không nói gì với em mà lấy hết đồ của em đi như thế chứ? Đây là đồ của em, sao anh có thể bảo ăn thì mới được ăn, quá đáng!
Quá đáng lắm rồi, không thể bỏ qua được!
Xán Xán bụng bảo dạ can đảm lên, rồi giận dữ nhìn Cao Vũ, tư thế sẵn sàng xả thân.
Này!
Cái… cái gì? – Phản ứng bình thản của Cao Vũ khiến Xán Xán mất hứng.
Biết thế nên đợi em khỏe sẽ bù lại cho em.
Ra thê? – Cứ nghĩ anh ta sẽ châm chọc những câu khó nghe, ngờ đâu cái kẻ đáng ghét này lại nói hay như thế. Đã quen đấu khẩu, Xán Xán rốt cuộc thấy đầu óc mơ hồ.
Nhìn thấy Xán Xán có vẻ chần chừ do dự, Cao Vũ lại nổi hứng đùa. ngồi sâu trong ghế hai tay sải dải trên thành ghế, ngửa đầu, liếc mắt qua Xán Xán:
Không thế thì em muốn thế nào?
Còn muốn thê’ nào? Cái gì thế nào? Xán Xán nhâ’t thời không hiểu gì, đang bối rối thì cảm giác bên mình có một sức ép vô hình. Hóa ra không biết từ lúc nào Cao Vũ đã xông đến trước mặt cô, chống cằm nhìn đăm đăm vào mắt cô:
Chẳng lẽ… còn muốn anh lấy thân đền bồi?
Lấy… lấy cái gì? Lấy thân ra đền!!!
Mặt Xán Xán bắt đầu méo xệch:
- Anh… anh đừng có nói bừa! Em, em… em mệt rồi, đi ngủ đây! – Rồi vội vã lùi lại mấy bước, quay mình phi
về phòng.
Tô Xán Xán! Nhục quá cơ! Cuối cùng lại tháo chạy như thế! trong phòng, Xán Xán đấm ngực giậm chân, đau lòng nhức óc, hối hận khôn xiết!
Cơ hội tốt như thế, có thể đòi anh ta phải tự dọn dẹp phòng ở. Có thể yêu cầu anh ta tự