Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341324
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1324 lượt.
riệu Noãn Noãn chưa từng gặp cảnh ngộ này nên cũng hốt hoảng, tay đỡ Xán Xán không biết phái làm gì.
- Ôi… – Xán Xán ôm chặt bụng, trán vã mổ hôi.
Thây Xán Xán lắc đầu rồi lại gật đầu, sắc mặt bắt đầu tái xanh, Triệu Noãn Noãn càng hoảng hơn:
- Anh, anh đi tìm thuốc… Em ngồi một chút…
- Không cần đâu! Đưa thẳng đến bệnh viện đi! – Cao Vũ đang im lìm đột ngột ngăn anh lại, giọng vẫn lạnh lùng, đồng thời bước lên nâng Xán Xán dậy. – Em mau đánh xe ra, anh đưa cô ây xuống.
- Em đi ngay đây! – Triệu Noãn Noãn thấy đã có cách thì đáp ứng liền, nhưng vẫn nhìn Xán Xán đầy vẻ lo lắng, rồi vội vàng xuống lầu.
Cơn đau kịch phát khiến đầu óc Xán Xán mê man, mơ hồ nhìn thấy Triệu Noãn Noãn phi như bay, sau đó cả thân mình được ôm ngang lên.
- Đừng quẫy đạp, đưa em đến bệnh viện nhé. – Mơ màng, Xán Xán chi cảm thây giọng nói này rât bình tĩnh, khiến người ta cảm thấy an toàn, đầu cô quay cuồng, lại một cơn đau cuộn lên, rồi người cô co rúm lại.
Sự việc tiếp theo đó, cô càng mơ hồ hơn, chỉ nhớ có một giọng nói vang bên tai:
- Chịu khó một chút, sắp tới rồi…
* * *
- Viêm dạ dày cấp tính.
Viên bác sĩ trực ở phòng câ’p cứu, mặt lạnh băng khinh khỉnh nhìn Xán Xán đau đớn nằm cuộn tròn một đống:
- Ăn nhiều quá chứ gì? Hiện giờ rất nhiều người bị bệnh này do cá nhân mỗi người. Ăn uống không biết tiết chế, cơ thể làm sao chịu đựng nổi? Có phải trẻ con đâu chứ! – Nói rồi, lại lạnh lùng hỏi: – Hôm nay cô ấy ăn gì?
Xán Xán nhắm nghiền mắt, rên hừ hừ.
- Mau nói xem! Không nói thì điều trị sao được? Có muốn đau đến chê’t không? – Bác sĩ trực đêm, thái độ chẳng mấy khi tử tế.
- Hôm nay cô ấy ăn rất nhiều kem, bánh ngọt, bữa tối ăn thịt gà, tôm, cá, một ít rau, xong rồi tráng miệng một miếng dưa to. – Cao Vũ đột ngột trả lời thay Xán Xán.
Bác sĩ nhìn Cao Vũ đầy vẻ kỳ lạ, quay lại hỏi Xán Xán:
- Ăn đến vậy ây hả?
- Hừ… hừ… – Thực ra cô muốn bày tỏ, ăn nhiều đến vậy là do bị người ta bức hại.
- Cái gì?
- Hừ… hừ… hừ.
- Đúng là ăn ngần ấy thứ, không phải hỏi nữa- Cao Vũ lại trả lời thay cô.
Bác sĩ ngẩn người, đột nhiên có vẻ hiểu ra gì đó, quay sang trách Cao Vũ:
- Ăn nhiều đến thê’ là bạn trai mà không biết khuyên cô ấy, ra cái giống gì hả?
Nói rồi, viết một tràng ra giấy, Cao Vũ lặng thinh.
Triệu Noãn Noãn đứng một bên mặt tối sầm, im lìm đưa mắt nhìn Cao Vũ.
- Được rồi! Đi thanh toán đi đã, rồi lấy thuốc, sau đó đến phòng truyền dịch, đừng có đi sai đấy. – Bác sĩ đã nhất quyết Cao Vũ là bạn trai của Xán Xán, vừa nói vừa nhìn anh.
Cao Vũ dán mắt vào sổ y bạ được đưa ra trước mặt, vẻ mặt vốn không chút cảm xúc bỗng nhiên có nét do dự, đang đưa tay ra thì có một cánh tay nhanh như cắt chìa ra cầm lấycuốn sổ từ tay bác sĩ.
- Biết rồi, cảm ơn bác sĩ. – Triệu Noãn Noãn nắm chặt số y bạ, nhìn Xán Xán, chần chừ một lát, quay về phía Cao Vũ. – Anh giúp tôi trông cô ấy, em đi lây thuốc.
Thấy Cao Vũ gật đầu, Noãn Noãn mới yên tâm đi.
* * *
Mười phút sau, tại phòng truyền dịch.
- Hừ.. hừ… hừ…
- Cô gái ơi, cô đùng khua khoắng thêl – Cô y tá trẻ cau mặt, tay cầm ống tiêm mà không biết phải tiêm vào đâu.
Không thèm nghe lệnh của cô y tá, Xán Xán tiếp tục ôm chặt tay, miệng rên hừ hừ. Cô không muốn tiêm! Cô không muốn tiêm!
- Xán Xán, em sao thê? – Triệu Noãn Noãn lo lắng cúi đẩu hói.
- Hừ.. hừ… hừ.
- Cô ây nói gì? – Y tá nhìn Triệu Noãn Noãn.
- Tôi… tôi cũng không biết…
- Cô ấy sợ đau. – Cao Vũ quẳng ra một câu, rồi tiến lên một bước, vươn tay cẩm lấy cánh tay Xán Xán, quay sang nói với y tá.
- Mau lên một chút, đừng để ý đến cô ây.
- Ái! – Cùng với tiếng kêu tham thiết, mũi kim cắm phập vào cánh tay của Xán Xán.
Từng giọt thuốc ngâm vào mạch máu, cơn đau của Xán Xán giảm dần, thêm nữa vừa mới uống thuốc, một lát sau cô ngú thiếp đi.
Triệu Noãn Noãn cởi áo khoác, lặng lẽ đắp lên mình Xán Xán. Nhìn má cô còn hoen nước mắt, trong lòng anh thấy chắng dễ chịu gì. Anh ngẩng đầu, Cao Vũ đã ngồi ngay bên cạnh.
- Hôm nay làm phiền anh rồi. – Giọng Triệu Noãn Noãn rất nhẹ, sợ làm ồn Xán Xán.
- Hèm. – Cao Vũ hắng giọng nhẹ một tiếng đáp lại, ánh mắt xa xôi, chừng như đang suy nghĩ gì đó.
Thấy Cao Vũ vẻ không đáp lời, Triệu Noãn Noãn cũng không nói nữa.
Đêm khuya trong phòng truyền dịch yên lặng như tờ.
Bỗng nhiên, Triệu Noãn Noãn dường như nghĩ đến điều gì đó, lại ngẩng đầu:
- Sao anh biết hôm nay cô ấy ăn những gì?
Cao Vũ ngây người, thần sắc có vẻ không tự nhiên:
- Cô ấy nói với anh.
- Vậy sao? – Triệu Noãn Noãn nhìn lướt qua anh, trầm ngâm không nói.
Một hồi sau, Triệu Noãn Noãn lại nói nhò, dường như tự bao với mình:
- Đợi khi hết bệnh rồi, phải nói với cô ây, không thể để cô ấy ăn nhiều như thế được…
Người bên cạnh mấp máy môi, định nói gì đó rồi lại không nói nên lời.
Xán Xán thiêm thiếp trải qua ba bình truyền dịch to tướng, khi sắp truyền xong thì trời đã sáng. Cô tỉnh lại đúng lúc Triệu Noãn Noãn đang gọi y tá tới rút kim ra.
- Không cần đâu! – Giọng cô đã mạnh lên, âm thanh cũng