Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1366 lượt.
Hả? Sao lại gọi là quý bà? Cô còn rât trẻ mà!
- Ông… có thể không cần… gọi tôi như thế…
- Thưa phu nhân, xin hỏi phu nhân có vừa mắt với chiếc nhẫn nào không?
Thế này có khác gì thế kia! Xán Xán mặt thảm thương, nhìn sang Triệu Noãn Noãn, nhưng gặp phải bộ mặt sưng sỉa lạnh lùng, đành quay sang nhìn viên Giám đốc đang rất chờ đợi. Thôi được, cô đành nhẫn nhục một phen:
- Vậy… vậy ông cứ thoải mái giới thiệu cho tôi đi…
Giám đốc dẩu môi. Cậu nhân viên lúc nãy kinh hãi lùi sát tường. Hóa ra vị khách hàng này chưa hề để lọt tai một câu giới thiệu nào.
Cuối cùng Xán Xán cũng đã tỉnh hồn, việc chọn nhẫn cưới bắt đầu.
Nhưng… Xán Xán chau mày quan sát các kiểu nhẫn cưới trong tủ kính, rồi mắt nhắm, miệng đếm, tay dò trên mặt kính vào các sản phẩm, từ số 0 tới vân vân…
Đứng bên cạnh cười thầm, Triệu Noãn Noãn cuống quýt:
- Em chọn thì chọn đi, đừng nói nhiều!
Được thôi Xán Xán lẩm bẩm đếm các con số, lạy trời…
Triệu Noãn Noãn chỉ vào đôi nhẫn có giá đắt nhất, cũng đúng lúc ánh măt của Xán Xán dừng lại ở đôi nhẫn ấy
- Cái này… đắt quá! – Xán Xán giật giật tay áo Triệu Noãn Noãn, lắc đầu quây quậy.
Triệu Noãn Noãn lườm cô, không đáp, cầm một trong hai chiếc ấy lên:
- Đeo vào thử xem.
Không cần đâu! Đeo cái nhẫn đắt như thế này vào tay mà rơi mất thì chết. Xán Xán rụt vội tay lại.
- – Á!
Thoắt một cái, tay phải đã bị giữ chặt, kéo ra đằng trước
- Em, để em tự đeo… – Ấp a ấp úng, mặt méo xệch.
- Đừng cựa quạy! – Một câu đe làm cô cứng cả người.
Triệu Noãn Noãn một tay cầm nhẫn, một tay nhẹ nâng ngón tay vô danh của cô, mặt rất trang nghiêm như đang làm một việc gì đó tỉ mỉ, ánh mắt chăm chú khiến tim Xán Xán đập loạn cả lên. Rõ ràng là giả, cớ sao trong lòng cô lại le lói hy vọng tất cả đều thật? Không thể nào! Tuyệt đối không thể nghĩ như thế được!
Cô rút mạnh tay lại, trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, cô lao sầm sầm ra khỏi cửa, cố gắng với tốc độ nhanh nhất có thể để thoát khỏi tầm nhìn chung quanh.
- Thưa cô! Cô còn chưa trả tiên! – Giám đốc ngăn lại nhưng Triệu Noãn Noãn chìa thẻ thanh toán cầm chân.
- Còn một chiếc nữa, nhờ ông gói lại cho.
Sau đó, ánh mắt hướng thẳng ra ngoài, anh trở nên buồn hơn. Xán Xán, có một số việc em nhất định phải tự mình hiểu cho rõ….
Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
Xán Xán lớn ngần này rồi, lần đầu tiên nhận ra mình có thể chạy nhanh đến thế. Đến khi định thần lại, thì cửa hiệu kim hoàn đã nằm cách xa tới ba con phố.
Cô dừng bước, lúc này mới cảm thấy hai bắp chân nặng như chì, hơi thở hổn hển. Mới sang xuân mà trán đầm đìa mồ hôi, giơ tay đang định lau thì đột nhiên dừng sững.
Trên ngón vô danh của bàn tay phải là chiếc nhẫn mà Triệu Noãn Noãn vừa mới đeo cho cô.
Hết cả hồn! Chạy quá nhanh, đến nỗi quên cả tay đang đeo nhẫn. Lại nghĩ đến lúc vừa rồi chạy như ma đuổi, cảm thấy như mình vừa cướp tiệm vàng vậy. Cô cứ ngây người rất lâu nhìn chiếc nhẫn đang đeo, định rút nó ra, nhưng ngón tay mới chạm vào chất liệu vàng thì thấy chặt quá, không làm sao được. Hôm nay thời tiết vốn u ám. Sau khi cô một mình bỏ chạy, mây càng u ám hơn, không lâu sau, mưa rơi. Một giọt mưa lạnh buốt lướt qua gò má, Xán Xán đang trầm tư giật mình tỉnh lại.
Xán Xán như hóa đá.
- Sao thế? Vẫn chê đắt à? Thế thì 18 tệ nhé! Không thể rẻ hơn nữa đâu!
Xán Xán mặt lạnh như tiền quay mình bước nhanh về phía trước. Sau lưng, người đàn ông vẫn cố nài ni:
- 18 tệ mà còn chê đắt à? Tôi lấy vào đã 15 tệ rồi đấy! Thôi được rồi, bán hòa vốn cho cô vậy!
Xán Xán càng rảo nhanh bước chân.
- Này cô đừng chạy nhanh thế! 10 tệ, 10 tệ mua đi này…
Thực tế chứng minh, trời mưa mà có người lạ trao ô cho mình, rất có thể đó là người bán ô!
* * *
Không có người xòe ô che mưa, đành tìm nơi trú vậy, may mà bên đương có nhiều tiệm cà-phê, trước cửa có chỗ có thể ghé chân. Xán Xán tìm được một nơi trú mưa thì cả người cũng đã ướt hết, tóc dính bê bết trên mặt trông rất thảm hại.
- Giời ơi, tôi đã nói với các người rồi! Đừng đứng chăn trước cửa hàng chúng tôi nữa! Lui ra đi, lui ra đi!
Con người kể cũng ác, đang uống dở ngụm nước mà chẹn ngang họng. Mấy người đứng tránh mưa ở cửa tiệm cà-phê bị ông chủ quát nạt, ai nấy đều bất bình nhưng biết là gây phiền cho người ta nên đành nhẫn nhịn định đội mưa mà đi.
- Chỗ này là đất công cộng, ông dựa vào cái gì mà đuổi chúng tôi đi?
Xán Xán đứng ra, tuy ướt như chuột lột nhưng vân trừng mắt nói. Trên đời này cô ghét nhất là loại người chỉ biết lợi mình.
- Cô nói cái gì? Đây là cửa ra vào của tiệm chúng tôi. Các người tránh mưa chiếm hết chỗ, thì mở cửa làm ăn thế nào hả? Muốn tránh mưa mà đến một cốc cà-phê cũng không muốn chi tiền thì có đáng mặt không chứ? – Bà chủ từ trong xông ra, giọng rất đáo để. Mấy người trú mưa chung q
uanh đang định phụ họa với Xán Xán cũng co vòi lại, chỉ dám trơ mắt mà xem.
- Bà là loại người gì mà nói năng vô lý như thế h