Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341360

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1360 lượt.

ó hơn không… Lên xe rồi, Triệu Noãn Noãn để nghị.
- Không được! Mẹ anh đã nói thế rỗi, nhỡ bọn mình không có nhẫn cưới, bác nổi xung lên cắt đứt tình mẫu tử với anh thật thì làm sao?
- Chắc… chắc không đến nỗi thế đâu… – Triệu Noãn Noãn nghe cô nói cũng thấy lo lo, mẹ anh một khi đã nổi giận thì có thể còn làm những chuyện ghê gớm hơn kia.
- Dù thế nào, nhất định hôm nay cũng phải có nhẫn cưới về cho bác xem! – Xán Xán hạ quyết tâm, cái lý luận rước bát hương ra đám cưới của bà làm cô đủ sợ lắm rồi, ai biết bà còn phun ra những lời quái quỷ nào nữa, thà làm thật cho lành còn hơn.
- Xin lỗi, mời anh chị làm hóa đơn nộp phạt.
- Có thê bỏ qua một lần được không?
- Xin lỗi, quy định quốc gia, không thể bỏ qua được.
Xán Xán cuống lên:
- Quý cô cảnh sát ơi, có thể làm việc trên xe được không?
Cô cảnh sát dẩu môi, rồi lại lịch thiệp:
- Xin lỗi, quy định của Nhà nước là phải xuống xe mới làm thủ tục giấy tờ.
- Có thể làm giấy tờ sau được không?
Lại rất lịch thiệp:
- Xin lỗi, quy định của Nhà nước, hóa đơn nộp phạt phải làm tại hiện trường.
- Cô có thuộc Cục Dân chính không?
- Xin lỗi, Cục Dân chính không quản lý việc giao thông.
Im lặng…
Sau cùng, Triệu Noãn Noãn và Xán Xán được cô cảnh sát mời xuống xe.
Giờ cao điểm, người đông như nêm cối, giữa bao nhiêu bàn dân thiên hạ, hai người 8x ăn mặc như thế thu hút vô số măt nhìn.
Làm xong thủ tục, cô cảnh sát lại lịch thiệp chào hai người:
- Theo quy định khoản 4 điều 19 Quy định an toàn giao thông đường bộ, vì không mang giấy tờ tùy thân trên đường lái xe, xe của anh sẽ bị giữ lại theo quy định, mời anh chị mang giấy tờ và bằng lái xe tới nhận xe về và nộp tiền phạt.
Trước mắt Triệu Noãn Noãn và Xán Xán, chiếc BMW bị đưa đi lập tức, còn trơ lại hai kẻ đứng bên lề đường trước bao nhiêu ánh nhìn lạ lẫm của người qua kẻ lại.
Lúc này, hai người cùng chung một ý nghĩ: xin một trận gió cuốn hết chúng nó đi, cuôn hết đi…
* * *
Hai người mặt mũi lem luốc, chạy bộ suốt cả quãng đường còn lại, cuối cùng cũng đến được cửa hàng quần áo gần nhất. Hai con người như thế xuất hiện đột ngột khiến nhân viên giật mình sững sờ hết cả, một hồi sau họ mới định thần rón rén lại gần hai vị khách hàng:
- Xin hỏi… anh chị có việc gì cần giúp không ạ?
Xán Xán xông lên, ánh mắt cầu khẩn nhìn đăm đắm vào mặt cô nhân viên:
- Làm ơn với thời gian nhanh nhất giúp chúng tôi mỗi người một bộ quần áo, mau lên!
Các nhân viên ngẩn ra, chần chờ một lúc mới dè dặt nói:
Thật… thật ngại quá… chúng tôi không thể có … phong cách như anh chị…
Chung quanh lặng ngắt, mọi khách hàng và nhân viên trong cửa hiệu đều dừng tay, im lặng ngắm nghía hai người.
Triệu Noãn Noãn cúi đầu, mặt đỏ bừng bừng, kéo kéo Xán Xán
- Chúng mình đi vậy…
Nhưng tình cảnh như vậy chỉ càng kích thích sự cuồng nhiệt trong lòng Xán Xán, cô quát to:
- Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ hả? – Dù sao mất mặt thì cũng mất rồi, không sợ mất thêm nữa, cô quay đầu bốn phía nhìn các nhân viên cửa hàng đang nem nép – Cô gái, cô chọn thế nào cũng được, chỉ cần đừng có giống phong cách chúng tôi đang mặc là được!
* * *
20 phút sau.
Xán Xán ngắm mình trong gương, rốt cuộc cũng nở được nụ cười vừa ý. Tự đáy lòng thốt ra một câu: Coi như trở lại làm người hiện đại rồi! Đang say mê thì từ sau lưng vẳng lại một tràng rì rầm bàn luận đầy kinh ngạc, cô lắng tai nghe, bàng hoàng vì cảnh tượng trước mắt.
Triệu Noãn Noãn đứng nhìn cô từ cách đó không xa, bộ veston màu bạc vừa vặn với khổ người làm nổi bật cặp giò dài và vóc dáng vạm vỡ, gương mặt trời cho sáng láng, cặp mắt đen lấp lánh, sống mũi thẳng cao, đôi môi khép chặt đầy vẻ thâm trầm nhã nhặn, rất ra dáng đàn ông.
Xán Xán không kiềm chế được cứ nuốt nước bọt, nếu lúc nãy không có trang phục style thập niên 80 để so sánh thì cô chưa thể phát hiện ra Triệu Noãn Noãn đẹp trai đến mức này!
Thấy Xán Xán nhìn chăm chú như thế, Triệu Noãn Noãn chợt thấy xấu hổ, anh lúng túng hỏi:
- Không được sao?
Xán Xán lúc ấy mới tỉnh lại, gật đầu nhiệt liệt:
- Đâu có, rất được! Rất đẹp giai! Cực kỳ đẹp giai! – Nước mắt nóng hổi nồng nhiệt, đúng là trai đẹp thời hiện đại đấy!
Cô nói thế, Triệu Noãn Noãn mới cảm thây thở phào nhẹ nhõm, trút hết được gánh nặng trong tâm can suốt cả ngày, anh gượng cười. Nở được nụ cười, anh thấy cả cơ thể thoải mái hẳn lên.
- Ôi chao! Đẹp trai quá!
- Sao có thể đẹp trai đến thế chứ!
- Không chịu được mất…
Những tiếng xuýt xoa thán phục rì rầm bên tai, Xán Xán thêm một lần nữa mơ màng thèm khát. Quả nhiên, Phật được thếp vàng, người nhờ ăn mặc có khác!
- Thưa anh, bộ veston này thật là vô cùng vừa vặn với anh đấy ạ. Hồ hởi khác hẳn lúc khách mới vào, cả đám nhân viên cửa hàng vây quanh anh, không ngớt khen ngợi. Đương nhiên đối tượng được khen chỉ có một người, Xán Xán tự nhiên bị đám đông quên hẳn.
Đáng ghét! Cô cũng trở nên dễ coi rồi mà! Tại sao chẳng ai khen cô được một câu?
Nghĩ thế, cô bước thẳng đến trước mặt Triệu Noãn Noãn,