Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341358

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1358 lượt.

Noãn con, mẹ con nói có lý đấy…
Được hường ứng, bà mẹ càng hào hứng:
- Con xem đấy, đến cả bố con cũng sốt ruột, mà sao con cứ bình chân như vại thế nhỉ? Cô con dâu này rốt cuộc là con lấy hay mẹ lấy đây?
- Mẹ mẹ đừng như thế! – Triệu Noãn Noãn không biêt làm sao quay sang Xán Xán – Bọn con chẳng phải đã đăng ký rồi à, lễ cưới cứ từ từ đã…
- Từ từ, từ từ cái gì! Cái đầu con ấy! Còn dám từ từ, mẹ con không còn sống mà trông nữa đâu! Chẳng lẽ con muốn bưng bát hương của mẹ trong lễ cưới hả? – Vừa nói vừa vỗ đùi, khí thế kinh thiên động địa lắm rồi đấy. – Sao tôi lại đẻ ra đứa con bất hiếu thế này hả giời… Giời ơi…
Được lắm, mạnh mẽ lắm! Xán Xán đứng một bên mồ hôi ròng ròng, không thốt ra được câu nào, so với bố mẹ cô ở nhà, bà cụ này quả nhiên công phu hơn hẳn. May quá, may quá…
-Mẹ ơi, sao mẹ lại dằn vặt mình như thế… – Triệu Noãn Noãn tái xám mặt mày. – Mẹ… mẹ thực lòng muốn làm khó con sao?
Bà mẹ dừng lại vỗ đánh đét vào đùi, trừng mắt nhìn con trai, mặt mày nghiêm túc:
- Thế này sao lại bảo là làm khó? Chẳng lẽ con không muốn đón Xán Xán vào nhà à?
Lời nói ra, bốn bề lặng ngắt.
Xán Xán không kiềm nổi ánh mắt về phía Triệu Noãn Noãn, anh cũng đang nhìn vê phía cô, bốn mắt nhìn nhau, Xán Xán đột nhiên nuốt nước miếng. Trong lòng có có một cảm giác sâu xa nào đó, đầu óc trở nên trông rỗng, cứ trân trân nhìn anh, ánh mắt ngơ ngác, lại có chút gì trông đợi nữa!
Triệu Noãn Noãn nhìn xong, trịnh trọng phát ngôn:
- Đương nhiên con muốn.
Tim dần trở lại nhịp đập bình thường, rõ ràng đó là nói cho qua chuyện, nhưng cớ sao cô thây có cảm giác được yên lòng?
- Con nói rồi đây nhé, con trai mẹ mẹ biết, không nói ra lời nhưng trong lòng còn nóng sốt hơn mọi người mà! – Bà mẹ thoắt cái cười rạng rỡ – Mẹ thấy thế này, đằng nào hai đứa cũng đến rồi, tốt nhất là đợi một lúc nữa rồi đi chọn nhẫn cưới luôn!
- Con còn phải đi làm mà…
Bà mẹ lạnh lùng nhướn mày:
- Đi làm cái gì? Con không phải Giám đốc sao? Lập tức gọị điện thoại báo nghỉ đi! Nói là mẹ Giám đốc bảo thế!
Im lặng…
Xán Xán thây tình thế không hay, lập tức nhảy vào.
- Mẹ ơi, nhẫn cưới tất nhiên phải mua, nhưng anh Noãn Noãn phải đi làm là quan trọng lắm. Thêm nữa, mẹ thấy đây, bọn con đang ăn mặc thế này… – Cô phất phơ ống tay áo ngủ trước mặt mẹ chồng – Phải đi thay quần áo đã chứ ạ?
- Úi giời, con dâu mẹ kỹ tính quá! Việc nhỏ thế này mẹ giải quyết được…
- Nói rồi, bà mẹ đánh mắt cho ông bố. – Ông ơi, bộ quần áo lần đầu tiên tôi với ông hẹn nhau còn không? Mau mang ra đây?
- Có ngay! – Ông bố bỏ tờ báo xuống, từ tốn đi vào phòng ngủ.
Đợi bố mang đồ ra, Triệu Noãn Noãn và Xán Xán nhìn rồi như hóa đá, nhưng bị ánh mắt của bà mẹ uy hiếp, hai người bất đắc dĩ phải đi thay đồ. Hai phút sau.
Phải nhịn! Nhịn đi! Nhất định phải nhẫn nhịn! Nhịn, nhịn, nhịn không nổi…
Ha ha ha…- Xán Xán ôm bụng, tay chỉ vào Triệu Noãn Noãn đang đứng trước mặt, cười ha hả. Buồn cười quá!
Triệu Noãn Noãn mặc trên người một chiếc sơ mi trắng, bên ngoài khoác chiếc áo đại cán màu xanh lam, bên dưới là chiếc quần tây màu xám kéo cao đến lưng, vì số đo chênh lệch nên rất cộc cỡn, lại thêm đôi bít tất màu trắng dưới chân lộ ra đôi giày da đen, hiệu quả… thật vô cùng khó tả!
- Đừng cười nữa! Triệu Noãn Noãn mặt lúc đỏ lúc tái, đanh mặt thốt ra mấy chữ. – Em cũng hay lắm đấy…
Nhất thời, nụ cười của Xán Xán cứng đơ lại.
Triệu Noãn Noãn nói không sai, cô cũng đâu có không buồn cười! Bên ngoài áo vải trắng là một chiếc khăn len hồng, rồi chiếc quần màu xanh đen rộng thùng thình, bước đi là kêu sột soạt…
- Ông nhìn hai đứa này, giống chúng mình hồi trẻ nhỉ? – Bà mẹ mặt mày hớn hở, gật đầu lia lịa.
Ông bố cũng gật gù đầy ý nghĩa:
- Tuổi trẻ thật đẹp…
Ba hoa ba hoa, hai người đều đắm đuối.
- Mẹ ơi, bọn con mặc đồ ngủ đi ra ngoài tốt hơn ạ… – Xán Xán mặt mũi méo xệch, ăn mặc thế này đừng nói là đi gặp ai, tự soi gương cũng thấy khó coi rồi!
Triệu Noãn Noãn đứng bên cạnh cũng phụ họa:
- Mẹ à, bọn con đi đến đây không kịp mang theo tiền, tốt nhất là về đã…
- Ông ơi, tiền! – Bà mẹ vẫy tay, ông bố cung kính cẩn thận dâng lên thẻ ngân hàng.
- Cầm lấy! Mật khẩu là sinh nhật con, cứ dùng thoải mái, mẹ chịu trách nhiệm! – Bà đưa thẳng thẻ ngân hàng vào tay con, còn không quên vuốt thêm một câu – Trước buổi trưa mà tôi không nhìn thấy nhẫn cưới thì đừng có nhận tôi là mẹ!
Lời đã nói ra, Tô Xán Xán và Triệu Noãn Noãn chỉ còn cách cúi đầu cung kính lĩnh ý chỉ mà đi. Xán Xán cứ cúi gằm bước xuống lầu, Triệu Noãn Noãn sải bước theo sau. Xuống đến sân lại gặp đúng một bà già đang bế cháu, cô bé còn chưa biết nói, mắt mở tròn xoe, bàn tay mũm mĩm chỉ trỏ u ơ.
- Đẹp… đẹp…
Bà già liền dạy cháu:
- Cháu tôi thông minh quá, cô ây sắp làm cô dâu đấy!
Mặt Xán Xán càng thê thảm, chỉ còn nước lẳng lặng mà chuồn nhanh.
Đúng là mất mặt quá!






Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
- Em xem… chúng mình về nhà c


Snack's 1967