Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.

ý là để đánh động sự chú ý của mọi người, nhưng tiếc thay… cô thực quá nhỏ bé, với mãi chưa tới cổ Triệu Noãn Noãn, mà ánh măt ngưỡng mộ của mọi người thì đổ dồn vào gương mặt của anh, nên cô tiếp tục bị ghẻ lạnh. Cuối cùng, Xán Xán nổi cáu.
- Ông xã! Anh đã chọn được chưa? Mau trả tiền đi! Chúng mình còn phải đi mua nhẫn cưới đây!
Quát một phát, ánh mắt của mọi người sững cả lại, sau đó nhất loạt đổ dồn vào Xán Xán. Triệu Noãn Noãn thoáng một nét cười. Cảm giác thu hút được tất cả ánh nhìn của công chúng thật kì diệu! Xán Xán dương dương tự đắc ý, nhìn khắp chung quanh, sau đó ngạc nhiên.
Nước mắt, cớ sao bọn họ nước mắt vòng quanh thở dài tiếc nuối vậy? Vì sao…?
Xán Xán động não rất nhiều mà vẫn không hiểu vì sao bao nhiêu ánh mắt tuyệt vọng đang vây quanh Triệu Noãn Noãn.
Quẹt thẻ thanh toán, Triệu Noãn Noãn nói:
- Nhờ các cô gói lại giúp hai bộ quấn áo vừa thay ra.
Xán Xán ngơ ngác:
- Gói lại để làm gì nữa?
Triệu Noãn Noãn quay về phía cô ý nói: “Em ngốc thế sao?”:
- Chẳng lẽ em định lúc quay lại gặp mẹ mà không mặc lại quần áo của mẹ à?
Lạy hồn, Xán Xán giật cả mình, cuối cùng cũng tỉnh ra, anh nói thật đúng, nếu chốc nữa hai người quay lại mà nhìn thấy hai người đã thay quần áo khác, bác gái không đọc một bài diễn văn mới là chuyện lạ.
Vội vàng gật đầu tán thành, cô nhìn Triệu Noãn Noãn với ánh mắt ngưỡng mộ:
- Anh Noãn Noãn, anh thật là
chu đáo!
- Sao không gọi là ông xã? – Triệu Noãn Noãn nói rồi đột nhiên giật mình, sao mình lại bộc lộ những gì đang nghĩ trong lòng vậy? Má anh lại một phen ửng đỏ.
Xán Xán cuống quá, làm ra bộ giận dữ:
- Hay nhỉ, anh đừng có giễu cợt em! Em… lúc nãy em chỉ buột miệng thôi…- Vì sao trong lòng lại thấy khác lạ thế nhỉ?
Triệu Noãn Noãn không nói gì, chỉ nhìn cô, ánh mắt có phần xa xôi, hóa ra cô chỉ buột miệng thôi à? Trong tim anh dường như có chút đau nhói.
Cái nhìn của anh khiến cô bối rối, cô vội lảng đi:
- Thôi.. chúng mình đi chưa? Còn phải mua nhẫn nữa… khéo mà không kịp…
Một hồi sau, tiếng Triệu Noãn Noãn khe khẽ:
- Ừ.
Sau đó, anh quay mình bước đi.
Trong khoảnh khắc ây, Xán Xán thấy hốt hoảng, chớp mắt, anh đã đi rất xa.
- Đi chưa? – Anh dừng bước, có ý chờ cô.
- Dạ. – Cô sải bước dài theo ngay.
Không biết vì sao, giữa hai người bỗng nhiên cảm thấy nặng nề. Đi thẳng một mạch đến cửa hàng trang sức, chẳng ai nói một câu nào. Vừa bước vào cửa, nhân viên đã vồn vã đón tiếp đầy vẻ buôn bán:
- Xin hỏi anh chị muốn mua gì?
- Nhẫn.
- Xin hỏi anh chị muốn mua nhẫn gì? Tôi có thể giới thiệu một chút với anh chị.
Triệu Noãn Noãn nhìn Xán Xán, cô đang đầy vẻ suy tư, có lẽ không để tâm, điều đó khiến anh càng thấy khó chịu hơn, anh lạnh lùng nói:
- Nhẫn cưới.
- Thì ra là thế, xin chúc mừng anh chị! Mời theo tôi. – Nhân viên đưa tay hướng dẫn hai người tới quầy nhẫn cưới.
- Xin mời xem, đây là loạt sản phẩm mới mà chúng tôi đưa ra trong năm nay, được thiết kế bởi nghệ nhân nổi tiếng của Italia, chất liệu phối hợp vàng và vàng trắng. – Nhân viên hướng dẫn thao thao bất tuyệt.
Triệu Noãn Noãn đứng một bên nhìn thờ ơ. Xán Xán vẫn cứ ngây ngô.
- Xin anh chị cho biết ý kiến – Người nhân viên đáng thương vất vả chào mời.
Triệu Noãn Noãn nhìn Xán Xán, thản nhiên nói:
- Tiêp tục đi.
Nhân viên hướng dẫn giật mình, gắng gượng vồn vã:
- Dạ, anh chị chưa hài lòng với dòng sản phẩm này, xin mời anh chị xem sản phẩm khác. Đây là một dòng mới, hợp thời trang hơn, thích hợp với độ tuổi của anh chị… – Cậu nhân viên nói đến khô cổ bỏng họng rồi đành kết thúc, khẩn thiết nhìn hai vị khách hàng.
Triệu Noãn Noãn tiếp tục nhìn Xán Xán:
- Tiếp tục đi.
Cậu nhân viên đau khổ, đầu năm đã gặp xui xẻo.
- Vậy mời anh chị xem tiêp sản phẩm…
Cứ như thế, cậu nhân viên đáng thương cần mẫn hơn một tiếng đồng hồ, thuyết minh đến đau đầu, tay châ n khua múa rã rời mà vẫn không đạt hiệu quả gì. Triệu Noãn Noãn nhất mực lạnh lung, chỉ buông ra hai tiếng:
- Tiếp tục.
- Anh chị… – Cậu nhân viên không giữ được nhẫn nại nữa, mắt rưng rưng nhìn hai người – Quá đáng quá rồi đây! Tôi không tiếp tục nữa! – Phẩy tay một cái, giậm chân một phát: Stop
Mọi người trong cửa hiệu sững cả ra.
Giám đốc giật cả mình:
- Thưa anh, nếu anh có gì không hài lòng với cửa hiệu chúng tôi thì xin cho biết.
- Chẳng có gì không hài lòng. – Triệu Noãn Noãn mở miệng.
Còn nói là không có gi không hài lòng à? Cậu nhân viên mẫn cán nổi nóng thêm, chẳng lẽ đá cho họ một phát bắn ra ngoài?
- Xin hỏi anh chị chọn lựa sản phẩm nào?
Triệu Noãn Noãn nhìn Xán Xán:
- Bà xã tôi nói là được.
Thì ra là như vậy! Giám đốc thoắt cái bừng hiểu, nhìn sang vị khách hàng nữ, nở nụ cười ve vuốt, tiên đến trước mặt:
- Thưa quý bà, xin hỏi bà đã thấy sàn phẩm nào vừa mắt chưa ạ, tôi có thể lấy ra để quý bà thử đeo. Thưa quý bà? Thưa…
Quý bà?
Xán Xán đang trầm ngâm mông lung giật mình định thần:
- Ông gọi tôi cái gì?
Giám đốc bối rối:
- Thưa quý bà, tôi đang thưa chuyện với quý bà.


Insane