Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.
ìn, trong cái nhìn mơ hồ của cô là ánh mắt rực sáng cửa Lạc Thiếu Tuấn. Cô sợ hãi, tỉnh rượu được mấy phần. Cô vội lùi lại vài bước thì chạm phải cửa xe. Lạc Thiếu Tuấn vẫn tiến tới, bóng hai người càng lúc càng sát gần nhau. Xán Xán cuống lên, giơ tay đẩy ra:
- Anh đừng có lại gần em như thế.
Sắc mặt Lạc Thiếu Tuấn đột ngột tối sầm. Kìm nén cơn giận, anh tóm chặt lấy cánh tay Xán Xán, ngón tay mơn man trên tay cô:
- Xán Xán, chúng mình làm quen lại được không?
Bị anh mơn man như thế, Xán Xán lại có chút choáng váng, mơ màng nhìn anh. Thấy cô không phản ứng gì, trong lòng anh dịu hẳn đi:
- Thực ra em rất dễ thương.
Dễ thương? Xán Xán chóp chớp mắt, cái tính từ này có vẻ hay hay…
- Anh thích.
- Hả?
- Tô Xán Xán, anh thích em.
Thích? Thích! Xán Xán giật mình, tình cả rượu, chẳng nghĩ gì sất, đẩy phắt Lạc Thiếu Tuấn đang định hôn cô ra. Lạc Thiếu Tuấn không ngờ con thỏ bé nhỏ đang ngây ngất trong vòng tay mình lại phản kháng đến thế! Mà lại còn quá mạnh nữa. Nhất thời anh không chuẩn bị, bị cô đẩy bắn ra, loạng choạng. Lòng tự tôn đàn ông tất nhiên không cho phép cô làm như vậy. Anh bước tới, siết chặt cô vào lòng.
- Ngoan nào, em say rồi. – Rõ là giọng nói điềm tĩnh, nhưng đầy vẻ nguy hiểm.
- Em không say! Anh bỏ em ra! – Xán Xán giãy giụa mãnh liệt, vốn hai người không ngang sức, cô giãy giụa càng mạnh, anh càng ôm chặt. Lạc Thiếu Tuấn lại nhếch mép, nụ cười lần này không còn sáng rõ và ấm áp nữa, anh ghé sát tai cô, thì thầm:
- Đừng ngốc nữa, em không thoát được đâu.
- Bỏ em ra! Anh bỏ em ra… Anh Noãn Noãn!
Đôi mắt đen sâu vụt lên một ánh lạnh lẽo, anh càng siết chặt gương mặt cô:
- Hãy nhớ, từ nay không được nhắc đến người đàn ông khác trước mặt anh, vĩnh viễn không được, nhớ chưa! – Một nỗi chua chát trào lên trong người, anh lấy sức mạnh cúi xuống đòi hôn cô. Anh đã thích cái gì thì cái đó vĩnh viễn là của anh.
- Bỏ cô ấy ra!
Một tiếng quát phẫn nộ từ trên trời giáng xuống. Lạc Thiếu Tuấn còn chưa kịp đặt môi lên môi Xán Xán, đã bị kéo mạnh ra, tiếp đó, khuôn mặt điển trai bị một cú đấm nặng nề, ngã sõng xoài ra đất, kính cũng rơi theo.
- Tôi cảnh cáo anh, đừng nghĩ đến chuyện theo đuổi cô ấy!
Giọng nói lạnh lùng vang lên, lọt vào tai Xán Xán, sao lại quen thế? Trong mớ bùng nhùng, cô dần định thần, nhìn thấy một bóng người quen thuộc dưới ánh đèn vàng trong bãi đậu xe, lưng dựng thẳng vì giận dữ, cúi xuống Lạc Thiếu Tuấn đang ngồi dưới đất. Gương mặt đang cúi ấy tuy bị sấp bóng nhưng vẫn rõ đôi mắt phượng quen thuộc, ánh nhìn rừng rực lửa.
- Anh… anh Cao Vũ?
Cô chưa kịp nói thêm gì nữa, Cao Vũ đã đột ngột xông tới kéo tay cô:
- Đi với anh!
Rồi cô bị kéo đi.
Lạc Thiếu Tuấn nhỏm dậy, nhìn hai người khuất xa, ánh mắt trở nên xa vời, ký ức 17 năm trước hiện về, một buổi chiều chan chứa nắng…
Bữa ăn trưa, phòng học năm lớp hai rất náo nhiệt. Ngồi hàng ba, một cậu nam sinh đeo kính, mắt to, mặt phúng phính sữa. Đó là Lạc Thiếu Tuấn năm 8 tuổi. Đột nhiên, cô giáo chủ nhiệm trẻ trung xinh đẹp bước vào, tiếng ồn ào lặng hẳn.
- Các em, hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới! Chúng ta vỗ tay chào đón bạn ấy nào!
Bộp bộp bộp…
Sau một tràng pháo tay, Thiếu Tuấn nhìn thấy một dáng vóc mảnh mai lấp ló sau lưng cô giáo, mặc chiếc váy hoa nhỏ xíu màu trắng, gương mặt tròn trĩnh hồng hào, đôi mắt to đen láy
tò mò nhìn các bạn trong lớp. Rồi bé khẽ cười, cất giọng lảnh lót:
- Chào các bạn, tôi tên là Tô Xán Xán!
Thiếu Tuấn chưa từng nghe âm thanh nào dễ thương như thế. Khoảnh khắc hai người chạm vào mắt nhau, Thiếu Tuấn nóng ran người.
- Từ nay Tô Xán Xán là một thành viên lớp chúng mình, mọi người phải tốt với bạn ấy nhé?
- Vâng ạ! – Thiếu Tuấn đáp rõ to.
Thế là sau buổi học, cậu lấy hết can đảm đến trước mặt cô bạn mới, rụt rè tự giới thiệu:
- Chào bạn, tớ là Lạc Thiếu Tuấn, tớ… tớ có thể làm bạn với bạn được không?
Xán Xán liếc mắt nhìn cô giáo, rồi thẳng thừng từ chối:
- Không được!
- Tại… tại sao? – Một cảm giác khó chịu trong bụng.
Xán Xán nhìn cậu, vô cùng nghiêm túc nói:
- Vì cậu là con trai, con trai thì phải chơi với con trai mới đúng. – Câu này là Triệu Noãn Noãn dạy cô.
- Thật… thật sao?
- Đúng vậy! – Cô bé Xán Xán nghiêm nghị gật đầu – Con trai nhất định phải chơi với con trai, phải gần gũi với con trai nếu không thì là không bình thường! Cậu là người không bình thường! Người không bình thường!
Cậu bé Thiếu Tuấn nhìn Xán Xán, lùi lại vài bước, rồi chạy như bay, vừa chạy vừa khóc… hu hu… hóa ra cậu là người không bình thường…
Để trở thành người bình thường, cậu bé quyết định từ nay về sau chỉ chơi với bạn trai. Đối tượng đầu tiên trong lớp là Vương Tiểu Mao.
- Chào bạn… tớ… tớ là Lạc Thiếu Tuấn… tớ có thể kết bạn với bạn không?
Vương Tiểu Mao nhanh như cắt nhét miếng sô-cô-la vào mồm sau đó lúng búng nói:
- Được thôi… Nhưng cậu không được ăn sô-cô-la của tớ…
- Được! – Thiếu Tuấn cười tít mắt, xem ra cậu sắp thành người bình thường rồi!
- Thế tớ có thể gần gũi cậu đư