Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1285 lượt.
thầy”.Ôn Nhiễm kéo kéo túi xách, đầy dũng khĩ nói.
Diệp Dĩ Trinh khẽ cười:”Chờ một chút.”Anh quay sang bên nhìn người trợ lý,”Đem nội dung bản báo cáo ngày mai sửa lại cho tôi, hôm nay tới đây thôi.”
Trợ lý thoáng sửng sốt rồi rất nhanh cầm lấy, lái xe đi.
Diệp Dĩ Trinh cùng Ôn Nhiễm đến văn phòng, dù anh đã chuẩn bị tốt tâm lý nhưng mà vẫn có chút hồi hộp.Anh cười khổ, rót một ly nước ấm cho cô:”Uống chút nước cho ấm.”
Ôn Nhiễm nhận lấy, nhấp một ngụm xong đã vội nói:”Thầy à, em muốn nói chuyện với thầy.”
Anh ừ một tiếng rồi cúi đầu không nói gì, kiên nhẫn chờ đợi thật lâu mới nghe cô nói.
“Thực ra, đêm đó thầy nói xong em vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này.”
“Ừ.”Anh biết, có thể khiến cô rối rắm như thế, anh cũng đã may mắn rồi.
“Thực ra em chưa gặp một người thầy nào như thầy, rất học thức, ôn nhuận nho nhã, các học sinh thích thầy cũng rất nhiều.”
Anh không khỏi cười:”Em trêu tôi ?”
“Không phải.”Ôn Nhiễm vội lắc đầu.”Em còn nhớ khi từ sân bay trở về, thầy có nói, nếu ngoại lệ kia tồn tại, hãy cho người đó một cơ hội.Em chỉ muốn nói, nếu thực sự có người như vậy, em hy vọng không cách em quá xa, cũng không đi quá nhanh phía trước.”
Thì ra chính anh tự chui đầu vào rọ?Anh khẽ nhíu mày:”Vì sao?”
Ôn Nhiễm đảo mắt, nhịn cảm giác cay xè nơi hốc mũi, nước mắt như sắp rơi:”Bởi vì, em chạy theo sẽ rất vất vả.” Khi cô lớn lên mới hiểu được nỗi khổ của mẹ.
Diệp Dĩ Trinh giống như đã hiểu, vươn tay lau nước trên khóe mắt cô, rất nhẹ nhàng lại càng khiến cô muốn khóc nhiều hơn.
Cô gái này vẫn còn chưa lớn, thế mà lại mang nhiều khúc mắc trong lòng như thế.Mà anh, dường như quá xem nhẹ những lo lắng trong cô, lấy suy nghĩ của mình áp đặt lên, anh phải làm sao mới được đây?Có lẽ điều duy nhất có thể làm, là nhẹ nhàng ôm lấy cô, như lần trước.
“Ôn Nhiễm”. Anh khẽ gọi.”Anh biết rồi”.
Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
“Đây là thói quen của thầy, cứ đến cuối năm lại tổng kết, cái gì không cần thì vất.Vốn trước nay đều là thầy tự mình kiểm tra lại, nhưng mà năm nay thầy bận quá, mấy ngày nay cứ ba ngày lại có hai ngày chạy đến thành phố T, cho nên giao cho anh và Trình Bắc.”
Cô khẽ ừ một tiếng, cuối cùng cũng giải đáp được thắc mắc của mình, mấy ngày nay không nhìn thấy anh, thì ra là bận đến thế.
Bỗng nhiên Lưu Bân gọi một tiếng, ngẩng đầu lên nhìn cô:”Này không phải báo cáo của em sao, thầy sao lại để trong thùng này nhỉ?”
Ôn Nhiễm nhận lấy, quả nhiên là luận văn của cô.Đề mục này cô đã khắc cốt ghi tâm, bởi vì liên quan đến anh, cô làm ra vẻ vừa nhớ ra:”À, hình như là luận văn em này định dùng cho nghiên cứu sinh năm hai.”
Trình Bắc đi qua, vội vỗ trán:”Chỗ nào, à là chị không cẩn thận bỏ nhầm vào trong.”
Nói xong còn trừng mắt liếc Lưu Bân một cái, nhìn bộ dạng không hiểu gì của Lưu bân,Ôn Nhiễm bật cười:”Không sao, chắc là không dùng tới, em lấy về xem như là làm kỷ niệm.”
Dù sao cũng là muốn vất đi, cô cũng không thể tự đánh giá cao mình.Một người kiêu ngạo như thế, cô không có khả năng khiến anh nhớ mãi không quên.
Lúc ăn cơm, lớp trưởng rốt cục nhịn không được lên tiếng:”Cô à, sắc mặt của cô rất khó coi nha.”
Sao?Đứa nhỏ này bình thường lúc nào cũng giỏi quan sát sắc mặt người khác, hôm nay một chút mặt mũi cũng không giữ cho cô, Ôn Nhiễm trừng mắt:”Nói nhiều nữa tối nay em tự trả.”
Phiền Ánh Trạch ngẩng đầu nhìn cô, giận mà không dám nói.
Cậu và thầy Diệp cũng không quen lắm, thầy là một người đàn ông trưởng thành, có tài năng, cơ trí, thành thục và trầm ổn.Cậu có gặp thầy một lần, khi đó thầy vừa tới lớp.
Lần đó với cậu mà nói có chút xấu hổ.Lúc vừa hết tiết, cậu nhận được tin nhắn của Trình Ngữ nói tối nay tan học đứng đợi.Cậu hơi bất ngờ, nhưng vẫn đứng chờ.Trình Ngữ bước ra, bộ dạng khó xử lắp bắp ba từ:”Minh, mình thích cậu.”
Cậu nghe xong mặt đỏ ửng lên, còn nói lắp bắp hơn:”Không, không được rồi, mình học đại học chưa tính chuyện yêu đương.”
Trình Ngữ khó hiểu:”Vậy, vậy cậu với cô Ôn thì sao?”
Một khắc kia Phiền Ánh Trạch cảm thấy khiếp sợ, sau đó vừa xấu hổ vừa quẫn bạc, nói chuyện có chút gắt gỏng:”Việc này liên quan gì đến cậu?”Kết quả đương nhiên có thể tưởng tượng ra, Trình Ngữ bị cậu làm cho tức giận bỏ đi.Cậu đứng trong căn phòng trống trải, không hiểu sao có chút uể oải, cậu căn bản không kịp phản ứng, đến lúc phản ứng lại làm sự tình hỏng bét.
Vừa xoay người rời đi cửa lại bị đẩy ra, tâm trạng vừa bình phục lại hoảng loạn lên:”Thầy, thầy Diệp?”
Diệp Dĩ Trinh từ từ bước đến, nhẹ nhàng cười:”Tôi vốn không muốn quấy rầy, nhưng