Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341295
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1295 lượt.
a phòng bếp, Diệp Dĩ Trinh đã sớm ngồi vào chỗ của mình, nhấm nháp bát cháo mình tự nấu.
Thấy cô, anh khẽ cười:”Ngồi xuống, ăn chút gì đi.”
Ôn Nhiễm chớp mắt vài cái, hỏi:”Thầy à, sao em lại ở nhà thầy?”
Diệp Dĩ Trinh à một tiếng, cười cười:”Là vậy, tối qua em uống rượu, anh nói đưa em về trường em lại kháng cự, đưa em về thành phố T em cũng không muốn, sau đó anh đành phải đưa em đến đây, em lại không phản ứng gì.”
“Thật sao?”Ôn Nhiễm không tự giác hỏi lại, thật sự không thể tin mà.
Diệp Dĩ Trinh cười vô cùng chân thành:”Là như vậy.”
Thực ra, khi đó cô đã ngủ trên lưng anh, không hé răng nửa lời, thông minh như anh, đâu có thể để cô về.Đương nhiên, cái này anh sẽ không nói.
“Ôn Nhiễm”.Anh trầm giọng gọi cô.
“Dạ?”
“Chuyện tối qua em còn nhớ không?”
“Sao ạ?”Ôn Nhiễm khó hiểu nhìn anh, trong đầu bắt đầu xử lí thông tin cấp tốc, cô cùng Lâm Sanh đi uống rượu, uống rồi uống, sau đó bắt đầu nói mê sảng, sau đó gặp Diệp Dĩ Trinh, rồi lại tiếp tục nói mê sảng, sau đó…cô đột nhiên mở to hai mắt, đón nhận tầm mắt của anh, Ôn Nhiễm lắc đầu,”Không nhớ rõ à, em, em quên hết rồi.”
“À.”Diệp Dĩ Trinh khẽ thốt lên, buông thìa đi về phía cô,”Anh không ngại giúp em nhớ lại đâu.”
Sao?Ôn Nhiễm nhìn anh càng lúc càng gần, kiên quyết nói:”Không, không cần phiền thầy, em, em nghĩ là…”
“Nhớ ra rồi?”Anh cười hỏi.
“Hình như là, nhớ ra.”ÔnNhiễm gật gật đầu, còn chưa kịp thở ra đã nghe tiếng anh nói.
“Vậy sao.”
Ơ, ơ thầy Diệp….
Thắt lưng bị một bàn tay kiên định giữ lấy, đầu cô bị anh ngửa ra sau, anh hôn như trừng phạt.Ngoài lần hôn mơ hồ tối qua, thì cô chưa bao giờ bị ai hôn cả, cho nên dễ dàng bị công thành đoạt đất, đầu lưỡi dây dưa khiến cô như không hít thở nổi.
Không biết bao lâu sau, Diệp Dĩ Trinh buông cô ra, cụng nhẹ trán vào trán cô:”Giờ thì nhớ ra rồi, phải không?”
Câu trả lời của cô chỉ có thể là cúi đầu, ngượng ngùng.
Diệp Dĩ Trinh xoa xoa đầu cô, thực sự rất dịu dàng:”Ôn Nhiễm, tối hôm đó em chạy tới tìm anh nói một đống các lý do cự tuyệt.Bây giờ có thể nghe suy nghĩ của anh không?”
“Ừm.”Cô mơ hồ không rõ tiếng.
“Đêm đó em đưa ra rất nhiều lí do nói là để thuyết phục anh nhưng thực ra là để thuyết phục chính em.”Anh cười,”Khi đó em cố chấp muốn anh chấp nhận điều đó, lý trí không mấy nhưng lại vô cùng xúc động.”
Ôn Nhiễm:”…”Thực ra ngay cả lúc đó cô cũng chẳng dư thừa tí dũng cảm nào.
“Sau đó anh đã nghĩ, nếu giờ phút đó anh không đồng ý, không biết cô bé khờ này sẽ như thế nào?Có phải sẽ khóc ré lên không?”
Ôn Nhiễm lẩm bẩm:”Em đã sắp hai mươi hai tuổi rồi, không phải cô bé.”
“Anh luôn hy vọng em là một đứa trẻ.Người trưởng thành luôn băn khoăn nhiều, thế giới của một đứa trẻ mà nói, rất đơn giản, muốn gì sẽ có cho bằng được, không muốn nữa thì vất đi, ngã đau thì khóc, đứng lên rồi sẽ tiếp tục vô tư vô lự.Bọn nhóc sẽ không hiểu cái gì là nên, là không nên, cho nên không có cái gọi là sợ.Ôn Nhiễm, em chỉ mới hai mươi mốt mà thôi, còn có rất nhiều điều em không biết.Nhưng mà mấu chốt là em không cần trốn tránh, cứ thử đi, cùng lắm, bị thương thì khóc một hồi, sau đó lại bắt đầu lần nữa.”Nói xong anh nâng mặt cô lên, nhìn sâu vào đáy mắt,”Nếu em vẫn sợ, anh sẽ đứng bên cạnh em, được không?”
Ôn Nhiễm nhìn anh:”Chúng ta kém xa như vậy, nếu như em vẫn không theo kịp anh thì sao?”
Anh vẫn chỉ cười:”Nếu thật sự như thế, em cứ đứng một chỗ, không cần đuổi là được rồi?”
“Sao?”Cô nhìn anh có chút khó hiểu.
“Em cứ đứng yên ở đó, chờ anh đến tìm em rồi mình sẽ cùng đi.”
Ôn Nhiễm nhớ rõ, Diêu Trường có lần trích từ tiểu thuyết ra một câu:”Nếu chúng ta cách nhau một ngàn bước, chỉ cần em bước lên một bước, anh sẽ bước chín trăm chín mươi chín bước còn lại về phía em.Cô từng cho rằng tình yêu đẹp nhất đó vô cùng hiếm thấy, nhưng mà giờ đây, người đàn ông này lại nói với cô rằng, chỉ cần cô đứng yên tại chỗ, anh sẽ đi một ngàn bước về phía cô.Cô không thể không tự hỏi, kiếp trước mình tích đức gì mà sao lại may mắn đến thế?
“Nếu anh không được lợi lộc gì thì sao?”Cô lo lắng hỏi, đôi mắt đã sáng hơn.
Anh thoải mái cười, rất chói mắt:”Em quên anh dạy cái gì rồi sao, làm sao lại có chuyện đó xảy ra chứ.”
Ôn Nhiễm nhịn không được phải bật cười, rốt cục áp lực trong lòng cũng giảm bớt, vươn tay ôm lấy thắt lưng anh.
Cô từ khi lớn đến bây giờ, chỉ có ba mẹ và người cô yêu thương rời xa mới khiến cô bất an và lo lắng đến thế, vì thế mới dùng những lí lẽ ngu xuẩn đó để che giấu sự sợ hãi này, nhưng mà, anh lại phá vỡ hết cả, anh hóa giải hết những thắc mắc trong lòng cô, để cô có thể chấp nhận điều đó, lại càng không thể trốn tránh tình cảm của chính mình.
Cô nghe thấy mình nói:”Vậy thì, cứ thế đi…”bởi vì cô đã sớm không còn chỗ trốn.
Tết Nguyên Đán qua đi cũng là lúc hạng mục GP bắt đầu, nhiều ngày sau học viện công bố danh sách trúng tuyển, Ôn Nhiễm và Lâm Sanh đều có tên trong đó.
Lâm Sanh lắc lắc cánh tay bạn:”Cô Ôn này, thành thật khai báo có phải thầy Diệp