Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1281 lượt.
mà tiết tiếp thoeo tôi dạy ở đây, giờ này học trò tôi đang chờ ngoài cửa.”
Ngữ điệu của thầy rất nhẹ làm cho sự quẫn bách của cậu giảm đi nhiều, cậu nhìn ra ngoài quả nhiên thấy mấy chị đang ôm sách cười cười.Cậu thu dọn vài thứ:”Thầy Diệp, thực xin lỗi, em…”
Diệp Dĩ Trinh vỗ vai cậu:”Không sao.”Thầy dừng một chút, lại nói một câu khiến cậu không hiểu ý gì:”Em so với cô ấy, dũng cảm hơn nhiều.”
Bởi vì Phiền Ánh Trạch là người Tứ Xuyên cho nên khi Ôn Nhiễm chọn món cay Tứ Xuyên, cậu cảm động không thôi.Trong quán ăn ồn ào, cô bỏ thêm thật nhiều ớt, rồi ăn.
Phiền Ánh Trạch kinh ngạc nhìn:”Cô, cô có thể ăn cay sao?”
Ôn Nhiễm vuốt vuốt tóc, mơ hồ không rõ:”Đương nhiên.”
Cô đương nhiên không thể ăn cay.Về đến kí túc xá, Ôn Nhiễm liền lao vào nhà vệ sinh, ôm bồn cầu nôn ọe.
Nôn thốc nôn táo làm ruột gan cô như đứt từng khúc, Lưu Phủ Phủ vỗ vỗ lưng cô.
“Nhiễm Nhiễm, cậu không sao chứ?”
Ôn Nhiễm nói không nên lời, chỉ khoát khoát tay.
Lâm Sanh xuy một tiếng:”Cậu ta có thể có chuyện gì chứ, chẳng qua là ép buộc chính mình thôi.”Nói xong chen vào nhà về sinh lấy hộp thuốc và điện thoại đưa cho cô,”Điện thoại, nếu cậu không muốn chết thì sống quy củ một chút.”
Ôn Nhiễm lưng đã cứng đờ, chớp mắt nhìn tên người hiển thị, cầm lấy điện thoại rồi hắng giọng một tiếng.
“Chị Nhiễm Nhiễm.”Là Ôn Viễn.
“Có việc gì sao?”
Đầu dây Ôn Viễn trầm mặc một lát, sau đó truyền đến tiếng nức nở, cô tức khắc đứng dậy:”Viễn Viễn, sao vậy?”
Điện thoại bị Kiều Vũ Phân tiếp:”Hi, không có chuyện gì cả, cái đứa nhỏ Viễn Viễn này làm chị con lo lắng kìa.Nhiễm Nhiễm à, bác gái hỏi con, hôm trước, mẹ con nằm viện con có biết không?”
Ôn Nhiễm nắm chặt điện thoại trong tay, thấp giọng nói:”Con không biết, mẹ con, sao vậy ạ?”
Kiều Vũ Phân vội trấn an cô:”Không sao, không sao, mẹ con bệnh cũ nơi thắt lưng tái phát thôi, uống thuốc bị tác dụng phụ nên thân thể mới không chịu nổi.”
“Giờ thế nào?”
Kiều Vũ Phân trầm ngâm một lát, nói:”Tốt, tốt lắm, đã xuất viện rồi, bác hôm nay mới biết nên mới gọi điện báo cho con.”
“Cám ơn bác, bác gái.”
Kiều Vũ Phân cười:”Đứa nhỏ này, lại khách khí.Nhưng mà có một số việc Nhiễm Nhiễm cần suy nghĩ.”
“Dạ?”Cô có chút khó hiểu.
“Tuy là nói bây giờ không thích hợp nhưng mà con xem, một năm rưỡi nữa tốt nghiệp, ý ông nội cũng muốn con ở lại thành phố B, huống chi hộ khẩu con cũng ở đây”.Kiều Vũ Phân ngừng lại một lát,”Vậy Nhiễm Nhiễm, con có nghĩ mẹ con phải làm sao bấy giờ?”
Thấy đầu dây vẫn trầm mặc, Kiều Vũ Phân nói tiếp:”Tuy là ông nội và mẹ con có ngăn cách, nhưng mà ông vẫn thương con.Trước kia có lần ông nhắc tới hôn sự của con, sau đó mới gọi Triệu Vị Xuyên đến nhà, tâm tư của ông nội, con rõ không?”
Ôn Nhiễm:”Bác gái, con và Triệu Vị Xuyện không như bác nghĩ…”
“Bác biết.”Kiều Vũ Phân khẳng định,”Sự tình có thể từ từ đến.Nếu là ông nội ra mặt giới thiệu, con cùng cậu ta ở chung, cùng với cả mẹ con, như vậy chỉ có lợi mà không có hại.”
Ôn Nhiễm trầm mặc một lát, đột nhiên rất muốn cười.Ôn gia vì cô mà khổ tâm sao, cô nghĩ đến tới việc mình không nghe lời mà không nề hà uy hiếp, uy hiếp cả người khác…. mẹ cô.
Thật lâu sau Ôn Nhiễm mới mở miệng:”Bác gái, con biết.”
Tắt điện thoại xong cô vội gọi cho mẹ.Ôn phu nhân giờ chắc đã ngủ, lại ngoài ý muốn nhận được điện thoại của con gái.
“Nhiễm Nhiễm?”
Ôn Nhiễm cầm điện thoại, nhìn vì chua trên sống mũi, gọi nhẹ một tiếng mẹ.
Ôn phu nhân khẽ cười:”Đã trễ vậy rồi, nhớ mẹ?”
“Vâng.”Cô đáp bằng giọng mũi:”Mẹ gần đây thế nào?”
“Ừ, không tệ lắm.”Ôn phu nhân điều chỉnh tư thế, nhẹ giọng nói:”Mấy ngày trước mẹ có đi bệnh viện an dưỡng, cảm giác cũng không tệ lắm.Đúng rồi, hôm trước mẹ gặp thầy của con và chú út đến thành phố T, còn cùng nhau tới nhà.”
Ôn Nhiễm lặp tức ngồi dậy,”Mẹ, mẹ nói là thầy Diệp…”
“Ừ, nghe chú út con nói, thầy Diệp là đồng nghiệp với chú ở GP.Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, thực rất giỏi.”
Ôn Nhiễm trầm mặc, anh vĩ đại bao nhiêu, cô biết cả.
“Mẹ.”
“Ừ.”
“Nhiều năm như vậy mẹ có phải thường xuyên nhớ đến ba không?”
Ôn phu nhân thoáng sửng sốt:”Sao lại hỏi việc này?”
“Con chỉ bỗng nhiên muốn biết.”Ôn Nhiễm lẩm bẩm,”Con trước kia còn nhỏ, không hiểu được cảm giác của mọi người lúc đó.Con chỉ muốn hỏi, mẹ có hối hận không khi yêu ba, gả cho ba, cùng với ba cả đời?”
“Nhiễm Nhiễm sao con lại nghĩ như thế…”Ôn phu nhân gần như thất thanh,”Mẹ chưa từng nghĩ qua, chưa từng hối hận vì yêu thương ba con.”
Đáp án này, với Ôn Nhiễm, đã quá đủ rồi.
Tết Nguyên Đán qua đi, cuộc thi nghiên cứu sinh cũng kết thúc.
Lưu Phỉ Phỉ và anh chàng cơ khí quen nhau cũng chẳng biết đi tới đâu.Vừa kết thúc cuộc thi Đồng Chu lại chui vào thư viện.Kí túc xá chỉ còn lại hai người cô đơn Ôn Nhiễm và Lâm Sanh, hai người liếc nhau, giây tiếp theo nhanh chóng vất đi vẻ chán chường lao ra ngoài đánh chén một bữa.
Lâm Sanh gọi không biết bao nhiêu món, còn thêm vài bình rượu.
“Kiềm chế làm gì, chún