Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1302 lượt.

g ta chỉ có hai người, uống rượu cũng không ai quản.”ÔnNhiễm cởi áo khoác chỉ mặc một chiếc áo cao cổ màu trắng, sắc mặt bị sức nóng của máy sưởi làm hai má đỏ bừng.
Lâm Sanh liếc mắt dò xét nhìn cô, chậm rãi rót ly rượu:”Mình bao nhiêu, cậu phải theo từng đó.”
Lâm Sanh hớ hớ cười:”Cậu còn tự biết nha.”
Ôn Nhiễm đập bàn:”Cho nên mình quyết định.Mình muốn làm một đứa con ngoan, có thể không phải khiến mẹ bận tâm nữa.Ông nội mình đã là gì, bác gái đã là cái gì, Triệu Vị Xuyên kia nữa, hắn đã là cái gì…”Cô đập ly rượu cái cách xuống bàn,”Bọn họ, chẳng là cái gì cả.”
Nói xong lại rót rượu, Lâm Sanh so với cô còn tỉnh hơn, thấy thế liền ngăn lại:”Đừng uống nữa, ngốc.”
Ôn Nhiễm vung tay lên:”Không được, để mình uống, cậu uống với mình, để mình rót.”Từ nhỏ tới lớn, cô đã phải chất chứa trong lòng nhiều điều như thế, giờ phút này, cái gì cũng không nghĩ, chỉ uống rượu là tốt rồi, nhưng mà lại có người ngăn cản nha…
Vừa mới giơ ly rượu lên liền bị người ta đoạt đi, cô trợn mắt, đồng thời Lâm Sanh bên cạnh hét lên một tiếng chói tai:”Thầy Diệp?”
Cái tên quen thuộc này làm cô kinh hãi, cặp mắt nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, tầm mắt mơ hồ.
Kì thật từ nhỏ cô đối với thành phố này đã có một loại sợ hãi.Bởi vì, mỗi lần đến đây, đối mặt với bức tường màu đỏ, phía sau là người ông đó.Cho nên, mỗi lần, cô đều phải nắm tay cha mới bằng lòng vào cửa.Không muốn buông ra.
Sau này, cha mất, cô cũng không bao giờ muốn đến nơi này nữa.Nhưng mà rồi một ngày, mẹ đưa cô đi hai giờ tàu lửa đến thành phố B, đi đến tòa nhà quen thuộc mà lại cực kì xa lạ đó.Ngày đó, cô và mẹ đứng đợi rất lâu mới được đưa vào gặp ông.Cũng ngày đó, ông không chỉ quát mắng mẹ, còn tát mẹ một cái.Cái tát kia cũng khiến cô ngã sấp xuống.Nghĩ đến đó, Ôn Nhiễm lại lảo đảo một chút
Một cánh tay mạnh mẽ đỡ lấy cô, người đó còn cúi đầu nói nhỏ:”Chờ một chút, xe sắp đến rồi.”
Hơi thở quen thuộc, cô tham lam hít thêm một ít, một lát sau đưa tay muốn gỡ tay người đó ra:”Không cần, tôi tự mình trở về.”
Diệp Dĩ Trinh bất đắc dĩ nhìn trợ lý lái xe tới:”Đưa Lâm Sanh về trước đi.”
Trợ lí kinh ngạc:”Vậy Ôn tiểu thư?”
“Để tôi.”
Ôn Nhiễm bắt lấy cánh tay người đàn ông trước mặt, người này vóc dáng rất cao:”Anh có điểm giống một người.”
“Ai?”Người đàn ông hỏi.
Ôn Nhiễm tự hỏi một lát:”Ba tôi.”
Người đó dở khóc dở cười.
“Ông mỗi lần đều nắm tay tôi như thế, đúng rồi, còn cõng tôi.”
Nói xong cô mở mắt to trong suốt nhìn anh, anh không nói gì, đôi mắt đen thẳm lẳng lặng nhìn, ánh lên ý cười, phảng phất một chút sủng nịch.Thật lâu sau, cúi người đưa lưng về phía cô.Ôn Nhiễm sững sờ một chút, ngay lập tức nằm phủ lên tấm lưng rộng rãi kia.
Diệp Dĩ Trinh ngẫu nhiên phát hiện ra, cô khi uống rượu sẽ không phá phách.Tối thiểu sẽ nói nhiều một chút, những điều bình thường không dễ nói ra.Bóng đêm dần tối, đèn đường tự động sáng lên.Anh cõng cô chậm rãi đi trên con đường đầy tuyết, cảm giác rất yên tĩnh.Một lát sau, Ôn Nhiễm từ lưng anh tụt xuống, nhẹ giọng hỏi:”Tôi làm sao vậy?”
“Em uống say.”Anh thản nhiên trả lời.
Ôn Nhiễm cúi đầu, trầm mặc một lát lại ngẩng đầu hỏi:”Tôi nói mê sảng?”
“Không có.”Chỉ là bình thường sẽ không nói điều đó mà thôi.
“Vậy là không say.”Cô không hề để ý vung tay lên, thân hình thoáng chao đảo, anh theo bản năng đỡ lấy thắt lưng cô, một cảm giác lạ lùng từ đầu ngón tay truyền đến, sửng sốt.
Anh nhẹ nhàng đẩy cổ áo màu trắng của cô ra, một vết phỏng dài đã dần thành sẹo.Anh chậm rãi vuốt lên, không để ý đến Ôn Nhiễm run rẩy:”Có đau không?”
“Sao?”
Ôn Nhiễm ngẩng mạnh đầu, nhìn lại đôi mắt nhu hòa của anh.Trước sau vẫn một màu đen thâm thúy, nhưng vẻ ôn nhu sáng rực đó rất dễ khiến cô hoảng hồn, như có một cảm giác rất quen thuộc.Giống như một cảm giác ấm áp từ lâu bỗng nhiên truyền tới, giống như người yêu thương nhất của cô trở lại cạnh bên.
“Đau.”Cô mở to hai mắt, nước mắt bỗng nhiên ứa ra,”Rất rất đau.”
Cô kéo áo anh khóc, anh cũng càng nắm chặt tay cô hơn, thấp giọng:”Sau này sẽ không đau nữa.”
“Vì sao?”Cô mơ hồ, rối rắm như một đứa nhỏ.
Anh không nói gì, chỉ nâng mặt cô lên, phủ xuống.Dùng sự gắn bó dịu dàng này để giải đáp cho thắc mắc của cô,… bởi vì sau này, đã có anh.
………………….
Giống như một giấc mộng, Ôn Nhiễm hốt hoảng tỉnh lại, đầu đau đến muốn vỡ ra.Cô lấy tay xoa xoa vài cái, cũng không thấy đỡ chút nào.
Mở mắt ra, đập vào mắt là cảnh tượng rất lạ lẫm.Ôn Nhiễm chớp mắt vài cái, lại thêm vài cái.Cô cuống quýt ngồi dậy, kéo chăn ra, không hiểu gì nhìn xung quanh.
“Tỉnh rồi sao?”Một giọng nam trầm thấp, hết sức quen thuộc.
Ôn Nhiễm xoay người lại, nhìn người đó:”Thầy, thầy Diệp?”Lại vội vã đứng lên,”Đây là nhà thầy ạ?”
“Ừ.”Diệp Dĩ Trinh để tập tài liệu trong tay sang một bên, nhìn về phía Ôn Nhiễm đang ngồi ngây ngốc trong đống chăn, dịu dàng nói:”Nếu tỉnh rồi thì đi rửa mặt, ăn cơm.”Nói xong quay đầu cất bước ra ngoài, để lại mình Ôn Nhiễm trố mắt tại chỗ – cô làm sao có thể ở chỗ này?
Rửa mặt xong, Ôn Nhiễm chậm rù đi về phí