Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341449
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.
h nghiệm.”
Anh vội can ngăn:”Trước mặt ba, em đừng nhắc tới ông nội.”
Cô kinh ngạc mở to mắt, như là hỏi, mà anh cũng chẳng nói chỉ xoa xoa đầu cô:”Ngoan, làm theo lời anh nói.”
Ôn Nhiễm vừa bước vào cửa đã bị gian phòng này làm cho khiếp sợ.Cô nhớ tới phòng của ông nội, cũng là cách bài trí thời xưa, những bức tranh rực rỡ muôn màu, vừa thanh lịch lại như một khí phách của người tri thức.Nhìn đến đây, Ôn Nhiễm không khỏi than thầm một tiếng,
Diệp lão gia nhấc mắt nhìn cô, thấp giọng:”Thích sách?”
“Thích ạ.”Ôn Nhiễm thật thà trả lời, tầm mắt dừng ở giá sách phía trên:”Ba cháu cũng có thể xem là một học giả, ông nói, người trẻ tuổi đọc nhiều sách là tốt.”
Nhắc đến ba, trong lòng cô lại trấn tĩnh hơn một phần.
Diệp lão gia nhấp một ngụm trà nóng, cười:”Ba cháu nói không sai, khi còn trẻ cần phải đọc nhiều sách, nếu không sẽ không có hành trang tri thức, sau này sẽ không có để dùng, làm gì cũng hỏng.”
Ôn Nhiễm khẽ gật đầu, có vẻ như ông nội và Diệp lão gia khác nhau ở chỗ:Diệp lão gia ôn hòa hơn ông một chút.
“Hai đứa ở cùng một chỗ bao lâu rồi?”
Câu hỏi rất thông thường,ÔnNhiễm cũng đã sớm chuẩn bị, thành thật trả lời:”Dạ nửa năm ạ.”
Diệp lão nhíu nhíu mày, biết nhau có nửa năm mà đã mang về nhà?!Rất không giống với tác phong thằng nhóc đó.
“NgheVận Đồng nói, cháu là học trò của nó?”
Ôn Nhiễm gật gật đầu:”Thầy Diệp là người hướng dẫn bọn cháu ạ.”
Diệp lão gật đầu, không cho ý kiến, chỉ thản nhiên hỏi một câu:”Cháu còn gọi nó là thầy.”Những lời này Ôn Nhiễm đã từng nghe dì Tề Nữ Sĩ nói một hồi, chẳng qua là, dì lúc đó là ngữ khí nghi vấn, mà Diệp lão bây giờ cứ như là đã chắc chắn vậy.
Ôn Nhiễm có chút đứng ngồi không yên, do dự mới định nói đã bị Diệp lão cướp lời, vẫn cười rất nhẹ nhàng như trước nhưng trong mắt có chút bất hòa:”Ta hiểu rồi.” Ông hỏi tiếp:”Cháu năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi mốt tuổi ạ.”
“Vậy à.”Diệp lão gia gật đầu,”Dĩ Trinh gần tới sẽ hai mươi chín.”
Ôn Nhiễm cảm giác được ông nội còn khác Diệp lão gia ở một điểm nữa, ông nói ít nhưng lại rất nghiêm túc, còn Diệp lão gia, nói nửa úp nửa mở, luôn khiến người ta phải suy đoán rất căng thẳng.
Nghĩ nghĩ một lát,Ôn Nhiễm mím môi cười:”Tám tuổi quả thực là một khoảng cách không ngắn.”
Diệp lão nhìn cô ánh mắt có chút nghi hoặc.
“Nhưng mà đã có người từng nói với cháu rằng, luôn có một người, dù là khoảng cách về thời gian hay không gian, đối với cháu sẽ đều là ngoại lệ.”
Diệp lão cười nhẹ, vuốt vuốt chòm râu:”Nó là ngoại lệ?”
Ôn Nhiễm gật đầu:”Anh ấy rất dễ khiến cho cháu cảm thấy ấm áp, điều đó, đối với cháu là vô cùng đáng quý…”
Hai người rơi vào trầm mặc.Thật lâu sau, Diệp lão gia khẽ lắc đầu:”Cô bé à.”Lại là mấy chữ này, đến Diệp Tán cũng gọi cô.
Trên đường về Ôn Nhiễm ngồi ngẩn ngơ trên ghế.Bây giờ đã là chạng vạng, chân trời che phủ bởi những áng mây ráng đỏ, ánh sáng mờ đầy màu sắc.Hai bên đường Ôn Nhiễm còn vô tình thấy hai trụ binh lính canh gác, bên trong vang lên tiếng nhạc, tò mò vô cùng.
Diệp Dĩ Trinh giải thích cho bạn học Ôn Nhiễm:”Trước giờ ăn, bộ đội sẽ hát bài Trướng sĩ khí.”
“Thế chẳng phải sẽ càng đói bụng sao, làm gì còn sức mà hát nữa chứ.”Ôn Nhiễm nghi hoặc.
Diệp Dĩ Trinh cười:”Quân nhân khỏe mạnh hơn người bình thường mà,”Anh nhẹ giọng hỏi:”Em nói với ba những gì?”
Ôn Nhiễm lại ỉu xìu:”Hình như, không tốt lắm.”
“Sao?”Anh hơi nghiêng đầu,”Nói như thế nào?”
Ôn Nhiễm thở dài:”Em giống như, không được các bậc trưởng bối yêu thích.”Cô buồn rầu ngẩng đầu lên:”Làm sao bây giờ?”
Diệp Dĩ Trinh quan sát tình hình giao thông trên đường, mỉm cười với cô, ngoài cửa đèn đường cũng đã mở lên, làm nổi bật đôi mắt màu đen tuyền lóe sáng:”Không sao cả.”
“Thật không?”
“Anh thích là được rồi.”
Quả nhiên, bạn nhỏ Tiểu Ôn nghe vậy lại đỏ mặt.
———————–
Học kì vừa bắt đầu,Ôn Nhiễm đã bề bộn nhiều việc.Lãnh đạo học viện làm công tác thống kê trước tốt nghiệp, sau đó cũng là thời điểm khai mạc đại hội về một vấn đề quan tâm chung của đa số học sinh:Hệ kinh tế lần đầu tiên tỉ lệ vào nghề thấp hơn 90%, đã bao gồm số liệu thống kê cả nước trong đó có cả hệ nghiên cứu sinh.
Hội nghị chấm dứt, Ôn Nhiễm đau đầu ôm sách vào thư viện.Là giáo sư, chắc Diệp Dĩ Trinh cũng gặp những hoàn cảnh như thế này, chỉ là khó nói ra mà thôi.
Vừa kết thúc cuộc họp ở thành phố T trở về, bước vào phòng đã thấy Ôn Nhiễm ngồi trên bàn làm việc của anh ngẩn người, ngón tay mân mê trên mặt bàn.Anh vào mà một chút động tĩnh cô cũng không biết.Anh nhẹ nhàng hơn, cởi áo khoác ra bước vội đến bên cạnh cô.
Đến gần mới biết được cô đang làm gì.Anh lấy một tờ sơ lược lý lịch còn chưa hoàn thành lên xem, lắc lắc đầu:”Bạn học à, bản sơ yếu lý lịch này hơn nửa công ty sẽ ném vào thùng rác.”
Nghe thấy tiếng anh, Ôn Nhiễm kinh ngạc, đôi mắt thoáng lên ý cười rồi lại ủ rũ:”Thầy Diệp, thầy về rồi sao?”
Diệp giáo sư hiển hiên không hài lòng với phương thức hoan nghênh như thế, anh nâng cằm cô lên, muốn nói vài lời với cô nhưng nhìn thấy đôi mắt đen ngòm của cô là