Tác giả: Mèo Folk Scotland
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341288
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1288 lượt.
hông biết trả lời như thế nào.
Người đó cũng không trêu ghẹo cô:”Em gái nhỏ, chị hỏi vấn đề đó em còn chưa trả lời nha.”
Ôn Nhiễm nhìn chị, cũng tự hỏi chính mình, có gì mà ngượng ngùng chứ.Nếu đã quyết định ở cùng một chỗ, không phải sớm hay muộn đều phải đối mặt sao?Nghĩ xong, mặt cô cũng đỏ ửng, ngại ngùng cười, nhìn qua rất ngọt ngào:”Em và thầy Diệp, đang, kết giao…”
Chị gái không ngờ sớm như vậy đã nghe được đáp án, sợ run một chút, rồi cười haha, khiến Ôn Nhiễm cũng phải liên tiếp nhìn về phía cô, không rõ ý tứ.
Người đó đứng dậy, đặt mấy thứ mang đến xuống:”Được lắm, chị đi trước.”
“À. em tiễn chị.”
“Không cần.”Chị quay lại đưa cho cô một tờ giấy:”Haha em quả thật là một cô bé nhu thuận nghe lời.”
Ôn Nhiễm không hiểu, đợi chị đi rồi nhìn tờ giấy trong tay, bút tích rất quen thuộc, là của thầy Diệp.Vừa mới quét dọn sao cô không thấy?Ôn Nhiễm tự mắng chính mình rồi đọc mấy câu, đơn giản là dặn cô anh đi công tác phải chăm sóc bản thân mình, qua đó lại thể hiện sự thân thiết.Hơn nữa, vị giáo sư này lại gọi cô là ” Bạn nhỏ Ôn Nhiễm”, ý tứ sủng nịch rõ ràng.Ôn Nhiễm không nghĩ, có thể viết những điều đó, cô làm thế nào có thể phủ nhận đây.
Bốn giờ chiều Luân Đôn, bây giờ ở Bắc Kinh đã là mười hai giờ tối.Hội nghị kéo dài hơn ba giờ, Diệp Dĩ Trinh cả người mệt mỏi, nhìn đồng hồ rồi gác điện thoại qua một bên.
Đã trễ thế này, chắc là ngủ rồi?
Người trợ lý bưng ly cà phê lên, Diệp Dĩ Trinh nhấp một ngụm, vị đắng lan tỏa trong miệng.Anh khẽ cau mày rồi đặt sang một bên.
Trợ lý có chút bất an, hỏi:”Diệp tiên sinh, đây là dựa theo khẩu vị trước kia của ngài để ngâm cà phê, có gì không ổn sao?”
Diệp Dĩ Trinh nhấc mắt lên, nhìn trợ lý khẽ cười:”Không phải cà phê có vấn đề.”Chỉ là anh gần đây ăn nhiều đồ ngọt, không còn quen đồ đắng như thế,”Đặt vé máy bay về thành phố B, càng nhanh càng tốt.”
Dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, di động bên cạnh rung lên.Anh tùy tay nhấc máy, đầu dây vang lên giọng nói khiến anh mở mắt ra, trầm mặc lắng nghe:”Đã biết, ngày mai về Kinh Sơn.”
Kinh Sơn ở ngoại ô thành phố B, vùng này cực kì im ắng, ngoài một chi bộ đóng ở đây, còn lại rất ít người.Diệp Tán Diệp lão gia, cũng là ba của Diệp Dĩ Trinh nghỉ hưu về ở lại nơi này.Diệp Dĩ Trinh dừng xe xong, bước xuống đã thấy một chiếc Jeep bên cạnh, anh hơi nhíu mày, bước vào trong.
Thím Tề mở cửa ra, thấy anh thì cười toe toét.Vừa thay anh mở cửa vừa nói:”Hình như nửa năm rồi cậu mới về đúng không.”
Diệp Dĩ Trinh mỉm cười,”Gần đây có chút việc, thím Tề, Cố tam ở đây?”
“Cậu nói Hoài Ninh à, sớm đã đến đây rồi, nghe nói phải về thành phố C một chuyến, cho nên qua xem lão gia trước.”
“Vâng.”Anh lên tiếng, vừa nhấc đầu đã thấy Cố Hoài Ninh Cố đội trưởng ngoài cửa.
Diệp Dĩ Trinh gật đầu, nhìn anh rời đi rồi mới bước vào sảnh.
DiệpVận Đồng đã đứng chờ, Diệp Dĩ Trinh vừa bước lên mấy bước đã bị chị nhìn thấy.
“Thật nhanh nha.”
Diệp Dĩ Trinh mỉm cười:”Lão gia gọi tới, chậm lại sợ sẽ bị giam lại mất.”
DiệpVận Đồng liếc mắt nhìn anh một cái:”Đi đi, ba ở trên lầu chờ em rồi.”Chị nghĩ một chút rồi nói tiếp:”Nhưng mà Dĩ Trinh, đừng trách chị nhiều chuyện, em cũng biết ba chờ lâu rồi, chị nói cho ông ấy biết tin ấy ông có vẻ rất vui vẻ.”
Mắt anh lóe lên, Diệp Dĩ Trinh cười:”Em biết rồi.”
DiệpVận Đồng đúng là chị gái anh, nhưng mà cùng cha khác mẹ thôi.Nếu nói mẹ của anh là người thứ ba thì chị là con vợ cả.Từ khi biết chuyện đến nay, điều khiến Diệp Dĩ Trinh kinh ngạc đó là, họ ở chung rất tốt.
Phòng sách lầu hai, Diệp Dĩ Trinh quen thuộc bước vào, Diệp lão gia đang viết thư pháp, từng đường nét rồng bay phượng múa nhưng cũng thật là mạnh mẽ.Bỗng nhiên ông nâng tay vẫy vẫy, Diệp Dĩ Trinh nhanh tay đưa sang một ly trà.
Diệp lão gia nhìn anh:”Về rồi sao?”
“Ba gọi điện thoại quốc tế đường dài như vậy, con có thể không về sao?”Anh cười khổ.
Diệp lão gia ừ hử một tiếng, đến ghế dài ngồi xuống:”Bình thường có gọi điện thoại quốc tế cũng không thấy cậu sốt ruột như thế, còn không phải đánh trúng điểm yếu rồi.”
Diệp Dĩ Trinh cúi đầu không nói.
“Dĩ Trinh, cậu có biết Hoài Ninh về thành phố C làm gì không?”
“Biết.”Anh nhẹ giọng nói,”Ba cũng muốn sao?”
Diệp lão gia gõ gõ sàn,”Đừng nói theo ta.”
Diệp Dĩ Trinh cười như không.
Lát sau nghe thấy Diệp lão gia thản nhiên nói:”Mấy ngày nữa đưa nó về gặp ta.”
——————-
Cuối cùng cũng đã có ngày nghỉ, mọi người đều thoải mái tay xách về nhà, Ôn Nhiễm lại vô cùng khẩn trương, dọn dẹp đồ đạc mà cũng không yên lòng.
Lâm Sanh quan tâm hỏi:”Sao vậy?”
Ôn Nhiễm lắc đầu, tiếp tục sắp xếp.Trước đây có một lần cô cùng Lâm Sanh tình cờ nói đến bạn trai của bạn, Lâm Sanh vừa làm móng tay không để ý nói:”Mình lần đầu tiên thấy Từ phu nhân là khi bạn trai đưa mình về ra mắt mẹ hắn, bà ta ngếch mặt nhìn rồi cao quý nói một câu, cậu đoán xem nói cái gì?”
Ôn Nhiễm ôm lồng cơm tò mò:”Mình không đoán được, nói gì thế?”
Lâm Sanh cười:”Bà ta nói”.Cô ngồi ngồ