Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341283

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1283 lượt.

i lại, bắt đầu bắt chước hành động của Từ phu nhân:”Lâm tiểu thư, bảo bối nhà chúng tôi không phải để cho cô làm hỏng.”Nói xong Lâm Sanh thở dài một hơi,”Lúc ấy thật muốn tát cho bà ta một cái, nhưng mà vẫn nhịn được.”
Việc này có lẽ đã để lại một ký ức không mấy tốt đẹp gì.Cho nên, Ôn Nhiễm làm sao có thể nói với cô ấy, cô muốn đi gặp ba của Diệp Dĩ Trinh, không phải mẹ, mà là ba, không biết sẽ thế nào đây.
Hôm nay thành phố B trời mưa rất to, thời tiết oi bức cuối cùng cũng có được cảm giác mát lạnh.Ôn Nhiễm chỉ mặc chiếc áo khoác dài tay, thế nên khi bước vào được đến xe cũng đã ướt hơn phân nửa.
Diệp Dĩ Trinh hơi nhíu mày:”Sao em không mang dù?”Nói xong đưa qua cho cô một chiếc khăn sạch.
Ôn Nhiễm khẽ vâng, rồi dùng khăn lau lau mái tóc.Lát sau cô lại thả khăn ra thở dài.Nhìn bộ dáng sầu khổ của cô, Diệp Dĩ Trinh cười cười, vuốt vuốt lại mái tóc bị cô lau rối loạn:”Làm sao vậy?Lo lắng à?”
Ôn Nhiễm thành thật thừa nhận:”Có chút.”
Thực ra không phải là một chút, mà là rất nhiều.Trong lòng Diệp Dĩ Trinh khẽ than thở một tiếng, anh vốn muốn để cho cô một ít thời gian để tiếp nhận mọi thứ đã, nhưng mà Diệp lão gia gọi điện thoại thúc dục mãi, nếu không qua chỉ sợ không được hay.Diệp Dĩ Trinh đau đầu, chuyện tình cảm qua cái nhìn của Diệp tướng quân cũng có thể trở thành đại sự lắm chứ.
Xe đến chân núi Kinh Sơn, Diệp Dĩ Trinh hơi nghiêng đầu :”Không cần lo lắng, ba anh với người khác luôn hòa ái dễ gần, chỉ có với anh là ngoại lệ thôi.”
Những lời này khiếnÔnNhiễm nhăn nhăn mặt, chỉ với anh là ngoại lệ?Đó không phải là người hòa ái dễ gần sao?Thầy Diệp à,anh là người tri thức uyên bác như thế mà lại không biết đến thành ngữ “Yêu ai yêu cả đường đi” sao?
“Em vẫn cứ sợ.”
Diệp Dĩ Trinh dừng xe lại, mỉm cười:”Có nhớ kì nghỉ đông vừa rồi anh cùng em đi gặp mẹ em không?”Ôn Nhiễm gật đầu, anh nói tiếp:”Thực ra lúc đó anh cũng rất lo, chắc không thua gì em bây giờ, nhưng mà mọi chuyện đều tốt cả, là vì anh có một bí quyết.”
Ôn Nhiễm mở to hai mắt nhìn anh, anh kéo cô lại, ôm vào lòng:”Chính là cái này đây.Chúng ta đã chuẩn bị mọi thứ cả rồi, cho nên em không cần phải lo lắng, bây giờ, việc mà chúng ta cần phải làm là.. cùng nhau đối mắt, được không?”
Dưới cái nhìn chăm chú của anh, Ôn Nhiễm gật gật đầu.
Cảnh sắc Kinh Sơn đúng là rất đẹp, mà Diệp gia lại có hơn phân nửa cảnh trí tuyệt mĩ nơi đây.Ôn Nhiễm tự đáy lòng tán thưởng vài câu, theo Diệp Dĩ Trinh xuống xe.Bên ngoài bãi đỗ xe của Diệp trạch còn có một chiếc xe Jeep.Diệp Vận Đồng vừa từ đoàn văn công trở về, bước trên xe xuống rồi đi về phía hai người.Chị mặc bộ quân trang màu xanh, trên vai là quân hàm bốn sao hai vạch.
Nhìn lướt qua bọn họ, đôi mắt chị híp lại, cười nói,”Em gần đây sao lại biểu hiện tốt như vậy?Tần suất về nhà cao hẳn.”Sau đó chị nhìn về phíaÔnNhiễm:”Chào em, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Ôn Nhiễm nhìn chị cười cười, vẻ mặt có chút lo lắng, không tự chủ nhớ lại lần đầu tiên gặpDiệpVận Đồng, biểu hiện của mình thật không ra gì cả.
DiệpVận Đồng cũng không đề cập đến, vỗ vỗ bả vai cô, rồi đưa hai người vào bên trong.
Trên đại sảnh của Diệp Trạch, ngoài cửa sổ là một màn mưa đầy lãng mạn, nhưng mà, Ôn Nhiễm bây giờ chẳng có sức lực mà nghĩ đến cảm giác này.
Vừa vào cửa đã thấy Diệp lão gia cầm một phong thư màu đỏ ngồi trầm tư, nhìn thấy hai người đến, thần sắc thẫn thờ kia vẫn còn giữ nguyên, Diệp Dĩ Trinh nhíu mày:”Ba sao vậy?”
Nghe thấy giọng con, Diệp lão gia trấn định tinh thần, chống gậy nhích người ngồi cho ổn định, đặt phong thư lên bàn:”Hoài Ninh vừa mới đến đây?”
“Vậy sao?”Diệp Dĩ Trinh híp mắt, Cố tam này một ngày không làm một việc kích thích ba mình thì không sống yên hay sao thế?Anh hỏi:”Cái ba cầm trong tay là gì vậy?”
Lão gia tử hừ một tiếng:”Là thiếp mời đám cưới.”Nói xong lại gõ gõ cậy gậy,”Nhìn xem, người ta đến cả ngày hôn lễ cũng đã định rồi.”
Thấy Diệp lão lại bắt đầu tức giận, anh cười nhẹ xoay người nắm lấy bả vai Ôn Nhiễm, dịu dàng nói:”Không phải con đã mang người ba muốn gặp đến rồi sao.”
Diệp lão gia vừa nhìn thấy Ôn Nhiễm đã trợn ngược mắt, chỉ một cái liếc mắt thôi cũng làm Ôn Nhiễm run lên bần bật, bàn tay nắm lấy vai cô cũng thật chặt, cô vừa ngẩng đầu lên, nghe thấy Diệp Dĩ Trinh nói:”Ôn Nhiễm, đây là ba anh.”
Ôn Nhiễm cúi đầu chào rất lễ phép:”Chào bác, cháu là Ôn Nhiễm ạ.”
Diệp lão gia ừ một tiếng, nhấc gậy đi lên lầu, Diệp Dĩ Trinh nhìn theo bóng ông đang định hỏi thâm ý của vị lão gia này, ông đã xoay người lại, gõ gõ bậc thanh, nói:”Dĩ Trinh cứ ở dưới lầu, Ôn Nhiễm đến phòng sách lầu hai với ta.”Nói xong ông quay người rời đi, không cho Diệp giáo sư có cơ hội mởi miệng.
Thầy Diệp rất muốn phản đối, ánh mắt ôn hòa nhìn về phía Ôn Nhiễm, không khỏi lo lắng.Mà Ôn Nhiễm lại chớp chớp mắt vài cái, vẻ mặt lanh lợi này khiến anh khá ngạc nhiên.
Anh khẽ cười:”Sao thế?”
Ôn Nhiễm le lưỡi:”Em chỉ là tự nhiên cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc.”Nói xong lại vội vàng bổ sung:”Mỗi khi về Ôn gia, em đều gặp ông nội như thế nên rất có kin