Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341292

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1292 lượt.

này, mình lại tự hỏi, mình có làm cái gì sai đâu, chỉ là vì cậu, cậu tốt hơn mình mà thôi.”
Ôn Nhiễm yên lặng lắng nghe, không dám lên tiếng, như là sợ dọa đến cô ấy, ngay cả hô hấp cũng áp chế.Rốt cục đến khi Đồng Chu trầm mặc, Ôn Nhiễm mới hít mạnh một hơi, cố gắng không để mình rơi nước mắt.Có vẻ cô và Đồng Chu đều bị dọa giống nhau.
“Đồng Chu, mình không biết hạng mục GP với cậu quan trọng như thế, nếu biết mình sẽ không tham gia.”
“Cậu đừng đồng tình với mình!”Đồng Chu đẩy cô ra, giọng nói bén nhọn, lại có chút đau thương,”Như vậy chỉ khiến mình cảm thấy tệ hơn, cầu xin cậu đừng như vậy, đừng để ý đến mình, đừng khiến mình thành một người xấu hơn nữa được không?”
Ôn Nhiễm đành thu tay, xoay người rời đi.Kì thực, Ôn Nhiễm đã có ý định, nếu Đồng Chu không đề cập tới chuyện này cô cũng không hỏi nữa, không phải vì Đồng Chu mà là vì cô.Miệng vết thương khó khăn lắm mới liền lại, cô không muốn vạch trần nó ra bởi vì, loại đau khổ đó, vĩnh viễn cũng không hết.
“Ăn cơm trưa sao?”Điện thoại đầu dây ân cần hỏi thăm, Ôn Nhiễm đang ở căn tin chiến đấu với mấy hột cơm cứng ngắt.Cô phát hiện mình bị chiều đến hư rồi, khẩu vị của cô là hoàn toàn được nâng cấp, không có anh ở đây, cô ăn không thấy ngon.
“Vâng, đang ăn.”Giọng điệu ủ rũ.”Công việc bên Luân Đôn tốt chứ ạ?”
“Ừ.”Anh trả lời, lại lật một văn kiện ra.Gần đây Boss bên GP Anh quốc lo lắng về tình hình dầu thô ở Hải Bắc Brent, giá cả trước mắt không ổn định, lại không dám xuống tay.Cho nên nhà phân tích Diệp giáo sư đương nhiên sẽ bị triệu hồi về Luân Đôn.
Bây giờ ở Luân Đôn đang là rạng sáng, anh cầm văn kiện, vừa gọi điện thoại nội tuyến kêu một tách cà phê.
“Anh không nghỉ ngơi sao?”
“Anh không mệt.”Anh ôn hòa nói,”Ăn cơm xong thì nghỉ ngơi một chút, anh đã chuẩn bị tài liệu thi CPA ở nhà trọ, nhớ sang lấy.”
Sau mấy ngày chân bị thương, chìa khóa nhà trọ Diệp giáo sư cũng đưa cho Ôn Nhiễm một cái.Ban đầu cô không cầm, lại bị Diệp Dĩ Trinh nhẹ nhàng nói một câu:”Chỉ là phòng ngừa thôi mà, hơn nữa em cũng không có bạn ở đây, khi cần lại không tìm ra chỗ ở.”
Đại học B có rất nhiều thầy giáo mua phòng trọ ở, bởi vì đại học B không gần trung tâm, phòng cũng không phải giá cao, cho nên ai cũng mua nhà rồi cho thuê, kiếm thêm thu nhập.Mỗi ngày nghỉ, ở đây lại đầy cả khách.
Nhớ tới lời này, mặt Ôn Nhiễm lại đỏ lên, biết là đối phương không nhìn thấy bộ dạng của mình lúc này, Ôn Nhiễm nghiêm túc nói:”Thầy nhanh nghỉ ngơi đi.”
Đối phương cúi đầu cười, nói ra một câu làm bạn học Ôn Nhiễm chịu không nổi:”Tuân lệnh, bạn gái tiểu thư.”
Lại bị đùa giỡn, Ôn Nhiễm căm giận đi về phía nhà trọ giáo sư.Tập tài liệu được đặt ở một vị trí dễ thấy trong phòng sách, Ôn Nhiễm cầm xem, mọi trang đều được anh đánh dấu.Từng nét mạnh mẽ, dứt khoát.Diệp giáo sư cũng viết bảng rất đẹp, từng khóa học đều được dịp mà chiêm ngưỡng.
Nói tiếp, đây cũng là lần đầu tiên cô đến phòng sách của Diệp Dĩ Trinh, trước đây bị thương ở chân, nhưng mà mấy ngày đó đi lại không tiện nên hầu như Ôn Nhiễm chỉ nằm trên giường nhìn ngọn đèn trong phòng này, biết rằng anh còn đang làm việc.Bây giờ, cô nhìn lướt qua bàn làm việc của anh, hai bên đầy tài liệu, chừng đó cũng đủ thấy anh bận rộn bao nhiêu.
Nghĩ nghĩ, Ôn Nhiễm lại thở dài.Anh đi công tác vài ngày, ở đây đã bám một lớp bụi, Ôn Nhiễm vén tay áo, bắt đầu đi dọn dẹp.Đang định sửa sang lại nhà thì tiếng chuông cửa bỗng vang lên.Ôn Nhiễm hơi sửng sốt.Phản ứng đầu tiên chính là- Diệp giáo sư đã về rồi sao?
Vội vàng ra mở cửa, kết quả lại khiến cho cô khá kinh ngạc.Đứng trước cửa là một cô gái, mà cô gái đó cũng ngạc nhiên nhìn cô.
“Xin chào, có thể là tôi đi nhầm.”Cô gái mỉm cười, cầm túi định rời đi.
Ôn Nhiễm vội gọi lại:”Nếu chị đến tìm thầy Diệp thì chị không đi nhầm đâu.”
“Sao?”Cô ấy quay người lại, không quá tin tưởng:”Vậy em là?”
Ôn Nhiễm xấu hổ cúi đầu tự đánh giá mình:”À, em là học trò của thầy Diệp.”
Chị khẽ cười:”Nó còn mang cả chìa khóa đưa cho học trò của mình nữa sao?Lần đầu tiên nghe nói.”
Nhìn chị ấy tự nhiên vào cửa, không khách sáo chút nào, lại còn nói biết rõ người nào đó, Ôn Nhiễm không thể không phỏng đoán, chẳng lẽ là bạn tốt của thầy Diệp sao?
Thất thần xong, cô gái quay đầu cười với cô:”Chị đoán, em là bạn gái của nó đúng không?”
“Em…”Ôn Nhiễm gãi gãi ót, hỏi người trước mặt:”Chị là…”
Người đó xoay một vòng nhìn quanh:”A quên giới thiệu, chị là chị gái của Diệp Dĩ Trinh.”
Chị gái?Ôn Nhiễm sửng sốt.Chị gái của thầy Diệp, người nhà của anh?!
Chị cười dài nhìn biểu cảm của cô, nhắc nhở:”Có thể cho chị chén nước không?Chị lần đầu đến, mất không ít thời gian nha.”Đương nhiên thu hoạch không phải là nhỏ.
Ôn Nhiễm vội vàng đi ra phòng bếp nấu nước pha trà uống, trà được đưa đến trước mặt chị cũng đã 20 phút sau.
Chị vừa uống trà vừa dựa vào ghế sô pha, nhìn Ôn Nhiễm, xem ra cô bé có chút ngại ngùng.
“Nghe nói, Diệp giáo sư của em không thường ở đây, trong thành phố nó có một phòng, ở bên kia nhưng giờ lại hay sang đây.”
Ôn Nhiễm nhất thời k