Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình Của Tổng Tài

Chuyện Tình Của Tổng Tài

Tác giả: Giản Phàm

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 134742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/742 lượt.

nhở anh.
"Anh vừa nói, quan hệ của anh và em còn chưa kết thúc."
Cô nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn Tả Hữu Nam.
"Quan hệ kết thúc chỉ là ý tưởng em tình nguyện, anh và em còn chưa kết thúc, cho nên em không phải từ chức." Chỉ cần cô không rời đi Thần Thoại, bố dượng cô sẽ không có lý do bắt cô trở về.
"Còn chưa kết thúc?" cô và anh. . . . . .
"Anh nói chưa kết thúc chính là chưa kết thúc!" Anh không có kiên nhẫn lặp lại lời nói giống nhau, " Ngày mai em đi làm cho anh, nếu không anh cho em biết tay! .
Không nghĩ đến Tả Hữu Nam sẽ nói như vậy, cô lộ ra dung nhan hỗn tạp kinh ngạc, mờ mịt, luống cuống.
Vẻ mặt phức tạp, cũng đã hấp dẫn tầm mắt Tả Hữu Nam.
Anh muốn thường gặp cô -- là phản ảnh tâm tình chân thật nhất.
"Em ngày mai sẽ tới làm thư ký cho anh." Đầu không khỏi hiện lên khát vọng sử dụng lời nói của anh.
Chỉ cần cô làm thư ký của anh, vậy anh muốn gặp cô, liền dễ như trở bàn tay rồi.
Anh không để phụ nữ làm thư ký, bởi vì một ngày quan hệ kết thúc, anh không muốn găp phải phiền toái không cần thiết, nhưng bây giờ anh bỏ qua vấn đề này, đối với Hàn Phỉ Vũ nói một câu như vậy.
Cô, trong lúc vô tình, đã từ từ tiến vào chiếm giữ vị trí trong lòng anh!
Nghe được lời nói Tả Hữu Nam, Hàn Phỉ Vũ kinh ngạc trợn tròn mắt hạnh, giống như anh nói tiếng nước ngoài.
"Em có vẻ mặt gì vậy?" Anh nhăn nhẹ chân mày."Làm thư ký của anh, mỗi nhân viên nữ trong Thần Thoại đều mơ ước. Em phải lộ ra vẻ mặt hân hoan , không phải thái độ kỳ quái như vậy!"
"Em. . . . . ." Cô có tài đức gì, có thể làm thư ký tổng giám đốc Thần Thoại !
Cô chỉ là một tiểu nhân viên của phòng nhân sự a.
"Anh nói có thể là có thể. Ngày mai chín giờ, tới phòng Tổng giám đốc trình diện, trễ một giây xem em sống thế nào." Tả Hữu Nam nghiêm túc khác thường, không giống như đang nói giỡn cùng Hàn Phỉ Vũ.
"Anh. . . . . . Là nghiêm túc?" Cô hỏi một lần nữa.
"Em rất phiền." Tả Hữu Nam không muốn nặng lời giống vậy.
"Em cái gì cũng không biết. . . . . ."
"Anh chỉ cho em."
" Động tác của em rất chậm. . . . . ."
"Có anh ở đây, em cũng dám lười biếng mò cá?" Tả Hữu Nam chợt đem mặt anh tuấn tới gần ngực cô. Cô vội vã lắc đầu.
"Yên tâm." Giọng nói Tả Hữu Nam đột nhiên vừa chuyển, ngữ điệu trở nên dịu dàng."Có anh ở đây, bố dượng em không cách nhúng chàm em, anh sẽ bảo vệ em."
Hàn Phỉ Vũ không nghĩ tới Tả Hữu Nam sẽ nói như vậy , cô sửng sốt, thật lâu không thể nói.
Thật ra, giật mình không chỉ một mình Hàn Phỉ Vũ, ngay cả Tả Hữu Nam cũng giật mình.
Anh không nhớ anh đã từng nói lời ngon tiếng ngọt với bất kỳ phụ nữ nào. Vậy mà, anh lại nói với Hàn Phỉ Vũ!
Trong kinh ngạc lẫn nhau, không khí trầm mặc thay thế ngôn ngữ giữa hai người tràn ra.
Sau một lúc lâu, Tả Hữu Nam đánh vỡ không khí giằng co đầu tiên.
"Em có phải nên nói với anh một tiếng cám ơn?"
"Cám ơn. . . . . ."
Hàn Phỉ Vũ lúc này mới nói cám ơn
"Chậm quá." Tả Hữu Nam nhẹ trào một tiếng."Bụng anh đói, ra ngoài ăn cơm đi!"
"Anh còn chưa ăn cơm tối?" Cô hơi ngạc nhiên.
"Anh vừa xuống máy bay, liền lái xe đi khách sạn tìm em, không tìm được liền tới nhà em, chưa ăn cái gì?" Tả Hữu Nam mắt trợn trắng.
Hàn Phỉ Vũ vừa nghe, không tự chủ lộ ra nụ cười lúm đồng tiền từ nội tâm.
Có lẽ, cô trong lòng Tả Hữu Nam, cũng có một chút vị trí đi!
Một chút là đủ rồi.
"Hiện tại muộn như vậy, em nấu cho anh ăn, ra ngoài rất lãng phí thời gian." Hàn Phỉ Vũ nói.
"Em biết nấu ăn?"
"Tám tuổi em đã biết." Cô triển lộ nụ cười ngọt ngào.
"Ăn không ngon anh sẽ không ăn ." Tả Hữu Nam trước nói rõ lập trường.
"Chỉ sợ anh ăn không ngừng." Hàn Phỉ Vũ càng cười càng vui vẻ, xem ra càng xinh đẹp động lòng người .
Tả Hữu Nam thấy Hàn Phỉ Vũ lộ ra nụ cười động lòng người ở khoảng cách gần như vậy, dục vọng phái nam nháy mắt toàn bộ bị khơi lên.
"Tả Hữu Nam?" Hàn Phỉ Vũ cảm thấy Tả Hữu Nam ôm tay cô.
"Hiện tại anh tương đối muốn ăn em."
Anh cười xuống, sau đó liền đẩy ngã cô.
Nagy cả cơ hội hô to cũng không có, môi hồng một giây kế tiếp liền bị Tả Hữu Nam hoàn toàn chiếm cứ.






Toà nhà Thần Thoại
"Tả tổng giám đốc, Chào buổi sáng!"
"Chào buổi sáng, Tả tổng giám đốc."
Nhân viên Thần Thoại vừa thấy Tả Hữu Nam xuất hiện tại đại sảnh, lập tức cuối người chào buổi sáng.
Tả Hữu Nam chỉ gật đầu một cái, không hề mở miệng, quán triệt tác phong luôn luôn lãnh cảm.
Tự giác có lỗi, cô lập tức giúp người kia nhặt văn kiện rơi tán loạn.
Mắt lạnh nhìn tất cả, Tả Hữu Nam không muốn đứng tại chỗ, đi thẳng vào Thần Thoại, bỏ lại cô không để ý đến phản đối giúp người ta nhặt giấy tờ.
Hàn Phỉ Vũ biết mình chọc Tả Hữu Nam tức giận, trong lòng cũng đang nghĩ nên làm như thế nào để lấy được sự tha thứ của anh, cho nên không có chú ý tới nhân viên Thần Thoại trong đại sảnh đang một bộ há to mồm, giống xem người ngoài hành tinh.
Cho đến khi cửa thang máy chuyên dụng đóng lại, nhân viên trong đại sảnh mới xôn xao .
Tất cả bọn h


Old school Easter eggs.