Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình Của Tổng Tài

Chuyện Tình Của Tổng Tài

Tác giả: Giản Phàm

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 134702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/702 lượt.

Tả Hữu Nam nghe được những lời này sẽ rất nguy hiểm, nhưng cô không nhịn được muốn báo cho Hàn Phỉ Vũ một phen. Chỉ vì cô thấy Hàn Phỉ Vũ và những phụ nữ vì tiền mà đến gần Tả Hữu Nam hoàn toàn bất đồng.
" Nghiêm túc với anh, chỉ rơi vào kết quả bi thảm." Lý tiểu thư nói tiếp:"Tôi thừa nhận, anh có một mị lực đàn ông, nhưng yêu anh, nhất định phải thương tâm."
Hàn Phỉ Vũ vừa nghe vừa không tự chủ nắm chặt quả đấm.
Lời nói của Lý tiểu thư cô đều rõ ràng, nhưng cô đã rơi vào, muốn rút người ra, có thể dễ vậy sao?
"Nếu như cô cảm thấy tôi xen vào việc của người khác, cảm thấy lời của tôi rất chói tai, coi như tôi chưa nói gì, cô chưa từng nghe thấy gì!"
"Không, rất cám ơn cô. . . . . ." Hàn Phỉ Vũ biết Lý tiểu thư có ý tốt, mới nói cho cô biết những lời này .
"Chúc cô may mắn." Lý tiểu thư không cần phải nhiều lời, phất tay một cái liền đi.
Anh sẽ không nghiêm túc, Hàn Phỉ Vũ ngày đầu tiên biết Tả Hữu Nam đã rõ ràng.
Vậy mà, anh đột nhiên dịu dàng, khiến cô không tự chủ được chờ đợi nội tâm anh một cái nào đấy có thể chứa đựng sự tồn tại của cô. . . . . .
Ngày đầu tiên đi làm, Tả Hữu Nam liền dẫn Hàn Phỉ Vũ đi tới một khu dân cư cao cấp.
" Chìa khóa cho em." Tả Hữu Nam dẫn cô tới trước cửa.
"Cái gì?"
"Căn phòng này là của em."
"Em sao?"
"Anh mua cho em, em ở nơi đó quá nhỏ, xe anh dừng dưới lầu giống như đi nhầm nơi. Đưa em đến nơi này, anh tìm em cũng dễ dàng một chút. Sau đó luật sư sẽ liên lạc làm giấy tờ nhà với em."
Hàn Phỉ Vũ cầm chìa khóa Tả Hữu Nam cho cô, chìa khóa lạnh như băng làm cô mím chặt môi.
". . . . . . Em không nhớ đã nói với anh, em cần phòng."
"Em không nói không có nghĩa là em không phải muốn." Tả Hữu Nam tự phụ nói.
"Em ở đó rất thoải mái, không có tính toán dọn nhà ." Hàn Phỉ Vũ tận lực nói uyển chuyển, cô không hy vọng Tả Hữu Nam cảm thấy cô đang cự tuyệt anh.
"Anh muốn em ở đây." Cá tính bá đạo của Tả Hữu Nam biểu lộ không bỏ sót.
"Nếu như em nói không?"
"Em là phụ nữ, phải nghe lời anh. Người không phục tùng anh, anh không cần." ngữ điệu Tả Hữu Nam càng thêm băng lạnh.
". . . . . . Tốt, em chuyển." Biết rõ không có lựa chọn, Hàn Phỉ Vũ không thể làm gì khác hơn là đồng ý.
Nếu cô cứ cự tuyệt, sợ rằng Tả Hữu Nam sẽ phẩy áo bỏ đi, từ đó không thèm gặp cô nữa, cô vất vả mới quyết định ở cùng anh, cô không hy vọng thời gian chung sống chỉ ngắn ngủi như vậy.
"Còn nữa, nguyện vọng của em là gì?" Tả Hữu Nam chuyển đề tài.
"Cái gì?" Nguyện vọng?
"Mỗi phụ nữ có quan hệ với anh, anh đều cho họ một nguyện vọng. Em làm việc ở Thần Thoại, nên chắc cũng nghe qua quy tắc trò chơi của anh! Các em cung cấp phục vụ, anh bỏ thù lao."
Anh không biết chuyên nhất là gì, chỉ cần biết giao dịch thân thể.
Lời nói Lý tiểu thư nháy mắt xẹt qua đầu Hàn Phỉ Vũ.
Lý tiểu thư nói chính xác cực kì, Tả Hữu Nam chỉ cần xác định mua bán rõ ràng.
Anh là bên mua, mà cô là người bán.
Quy tắc trò chơi, phục vụ, thù lao. . . . . .
Buồn cười cỡ nào, chỉ là, chi dù buồn cười nữa, cũng chỉ có thể cười quan hệ của cô và anh.
"Em không có nguyện vọng." Hàn Phỉ Vũ nói nhỏ.
"Không có nguyện vọng?" Tả Hữu Nam giống như nghe được chuyện cười.
"Con người lúc còn sống, sao lại không có nguyện vọng?" Trong giọng nói đều là không tin.
"Em thật sự không có." Cho dù có, sợ rằng người coi phụ nữ như đồ chơi như anh cũng không làm được.
"Phỉ Vũ, anh là một thương nhân, anh muốn quan hệ rõ ràng, em không có nguyện vọng, không khác nào không tuân theo quy tắc trò chơi của anh."
Lúc này, ngoài cửa sổ mưa phùn lâm râm. Hàn Phỉ Vũ nhìn mưa ngoài cửa sổ một hội, sau đó nói:
"Nếu em có nguyện vọng, chính là xin anh những lúc trời mưa có thể nhớ đến em một chút."
Tả Hữu Nam kinh ngạc, "Đây chính nguyện vọng của em?"
Những phụ nữ trước của anh không phải muốn xe chính là muốn nhà, nếu không chính là muốn tiền bạc cả đời xài không hết, không ai giống như Hàn Phỉ Vũ.
"Vâng"
Tả Hữu Nam nheo mắt lại, "Phỉ Vũ, không cần diễn trò với anh."
"Em không có."
"Nguyện vọng của em là muốn những lúc trời mưa anh sẽ nhớ đến em?" Tả Hữu Nam nói lại, cảm thấy lời nói này thật ngu xuẩn.
Ở nơi chủ nghĩa công lợi! Tưởng niệm sẽ trị giá mấy đồng tiền?
"Không sai. Anh làm được không?"
"Không có chuyện gì Tả Hữu Nam anh không làm được." Tả Hữu Nam tự phụ như cũ."Đây chính là nguyện vọng em muốn, về sau đừng hối hận."
Tiếp đó, anh không nói chuyện nguyện vọng nữa, nói sang chuyện khác:"Ngày mai sẽ có thiết kế sư, em muốn trang hoàng như thế nào thì làm như thế."
"Ừ." Hàn Phỉ Vũ chỉ tùy tiện ứng một tiếng, dù sao cô không có ý định ở nơi này, trang hoàng như thế nào cũng không liên quan đến cô.
Nơi này quá cao, cũng quá hoa lệ, so với chính mình một điểm cũng không xứng.
Hơn nữa khi kết thúc quan hệ với Tả Hữu Nam, cô sẽ trả lại căn phòng này.
"Nếu như em mua đồ gì, dùng tấm thẻ này." Tả Hữu Nam lấy ra một thẻ vàng.
Hàn Phỉ Vũ hiểu cô không có quyền cự tuyệt, cô không nhận không được.
"Sau này em muốn cái gì, cứ