XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình Của Tổng Tài

Chuyện Tình Của Tổng Tài

Tác giả: Giản Phàm

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 134747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/747 lượt.

nói với anh."
Thanh âm Tả Hữu Nam bắt đầu cách xa, cô cảm thấy tầm mắt mơ hồ một mảnh. . . . . .
Làm thư ký của Tả Hữu Nam đã hai tháng, trong khoảng thời gian này, trừ ngày đầu tiên tan việc gặp mặt Tả Hữu Nam, những ngày tiếp theo hết giừo làm anh đều đi xã giao.
Một tuần lễ sau, Hàn Phỉ Vũ có chút hoài nghi, Tả Hữu Nam còn nhớ cô là người phụ nữ của anh.
Sau khi tan việc ở Thần Thoại, Hàn Phỉ Vũ không trở về căn phòng hoa lệ của Tả Hữu Nam, cô đã ở thử, nhưng cô luôn không ngủ được, có thể thấy chỗ này hoàn toàn không phải chỗ của cô.
Cho nên, Hàn Phỉ Vũ vẫn trở lại căn phòng cũ rách của mình, dĩ nhiên, chuyện này Tả Hữu Nam không biết.
Mới đầu cô còn lo lắng, ngộ nhỡ Tả Hữu Nam biết cô cư nhiên bằng mặt nhưng không bằng lòng, sẽ giận dữ thế nào, vậy mà về sau cô cảm thấy mình căn bản đang tự tìm phiền não.
Tả Hữu Nam mua nhà cho cô, cũng không bí mật gặp mặt cô, càng không bước tới căn nhà đã trang hoàng xong.
Cho nên, anh không thể nào biết cô căn bản không trong phòng.
Mỗi lần tan việc về đến nhà, cô cảm giác không khí bốn phía đều giống như đông lạnh. Mặc dù khí trời mới vào thu, nhưng cô cảm thấy không khí xung quanh cô dường như lạnh hơn bình thường.
Tâm lãnh, sợ rằng cũng ảnh hưởng không khí xung quanh! Hàn Phỉ Vũ cười khổ.
Gần đây cô không muốn ăn, đã ăn được ít, gần đây càng thêm gầy gò.
Có lúc, cô còn vô cớ có cảm giác nôn mửa.
Kể từ khi Tả Hữu Nam mua phòng cho cô, trừ thời gian ở công ty, anh không hề đi tìm cô, dường như cô chỉ là một thư ký không thể bình thường hơn .
Hai tuần lễ, toàn bộ mười bốn ngày, anh đối với cô không nghe không hỏi.
Cũng không biết là thói quen chờ đợi, hay là tâm đã tê dại, Hàn Phỉ Vũ mấy ngày nay cũng không vì Tả Hữu Nam mà khóc.
Thật ra, có cái gì để khóc? Anh một ngày nào đó sẽ ném bỏ cô, chỉ là ngày đó đã rơi xuống người cô mà thôi.
Năm ngày trước, Tả Hữu Nam đột nhiên nói với Hàn Phỉ Vũ muốn đi nam bộ công tác, tất cả hội nghị đều hủy bỏ, biến mất trước mặt cô.
Năm ngày này, cô đều là tâm thần hoảng hốt, tinh thần làm việc vô cùng không tập trung.
Trong những ngày đó, Hàn Phỉ Vũ cảm thấy chưa từng tịch mịch như thế.
Cô cảm thấy mình sắp kiên trì không nổi, Tả Hữu Nam sẽ không trở lại, sợ rằng cô sẽ vì tưởng niệm quá độ mà té xỉu mất.
Thì ra, cô đã hãm sâu như vậy. . . . . .
"Hàn tiểu thư." Lý tiểu thư kêu lên, khiến thần chí Hàn Phỉ Vũ rút về.
"Cô kêu tôi?" Cô mờ mịt.
"Cô không sao chớ"
"Không có việc gì." Hàn Phỉ Vũ vội vàng thu hồi tâm sự nặng nề.
Lý tiểu thư tất nhiên biết được Hàn Phỉ Vũ đang suy nghĩ cái gì, chỉ là không muốn nói rõ.
Khi Lý tiểu thư muốn cùng Hàn Phỉ Vũ nói chuyện công việc thì thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc phát ra ‘đinh’ một tiếng.
Hàn Phỉ Vũ lòng tràn đầy mong đợi, chợt bị đốt lên.
Khi cửa thang máy chuyên dụng mở ra, bên trong không chỉ có một mình Tả Hữu Nam, còn có một mỹ nhân vóc người xuất chúng, gương mặt xinh đẹp làm bạn bên cạnh.
Cả người mỹ nhân dính trên người Tả Hữu Nam, anh không biết nói gì bên tai mỹ nhân, mỹ nhân nghe xong liền bật cười.
"Anh thật là hư! Ghét." Mỹ nhân nũng nịu sẳng giọng.
Hàn Phỉ Vũ nhìn thấy trong mắt, tâm không ngừng quặn đau, lại quặn đau.
Tả Hữu Nam không đem tầm mắt rơi vào trên người Hàn Phỉ Vũ và Lý tiểu thư, giống như không nhìn thấy họ, thẳng cùng mỹ nhân vào phòng Tổng giám đốc.
Cho đến một tiếng đóng cửa vang lên, Hàn Phỉ Vũ mới có thể lấy lại tinh thần.
Lý tiểu thư vỗ vỗ bả vai Hàn Phỉ Vũ, giống như đang gọi cô tỉnh lại, sau đó cô để văn kiện xuống, mở ra .
Hàn Phỉ Vũ bị lưu lại, mặt tái nhợt giống như giấy trắng.
Cô nên sớm biết, Tả Hữu Nam -- chính là người đàn ông như vậy.
Có thể ở bên cạnh anh ba ngày, đã là ân tứ lớn lao, cô còn nghiêm khắc cái gì?
Mặc dù đã sớm dự liệu kết quả như thế, nhưng Hàn Phỉ Vũ vẫn không khống chế được nước mắt trượt ra, điện thoại nội bộ trên bàn truyền đến giọng nói trầm thấp của Tả Hữu Nam : cô đi vào.
Chợt nghe được thanh âm của anh, kinh ngạc và vui mừng cùng nhau đánh úp tới tim cô.
Lau khô nước mắt trên mặt, sau đó cô đứng dậy đi về phía trước, gõ cửa, nhanh chóng đi vào phòng Tổng giám đốc.
Vừa bước đi vào, cô liền thấy mỹ nhân lửa nóng ngồi trên đùi Tả Hữu Nam, này tình cảnh muốn có bao nhiêu thân mật liền có bấy nhiêu thân mật.
Cố đè xuống khổ sở trong lòng, Hàn Phỉ Vũ cung kính hỏi:"Tả tổng giám đốc, anh tìm tôi có việc ư?"
"Không có việc gì không thể tìm cô sao?" Thoáng đem tầm mắt dời khỏi mỹ nhân, đổi thành chống lại Hàn Phỉ Vũ.
"Không, không phải!" Cô vội vàng lắc đầu, có thể thấy anh ở khoảng cách gần, là chuyện cầu cũng không được.
Nhìn cô mấy giây, anh mở miệng:" Năm ngày tôi không có ở công ty, có chuyện gì đặc biệt xảy ra không?"
Nghe vậy, Hàn Phỉ Vũ không khỏi thất vọng. Cô cho rằng anh vì chuyện riêng mới tìm cô. . . . . .
Mặc dù kỳ vọng trong lòng rơi vào khoảng không, nhưng cô lập tức đem chuyện quan trọng trong năm ngày báo cáo nhanh cho anh nghe.
Hàn Phỉ Vũ không biết, Tả Hữu Nam gọ