Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341614
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.
xuống.
"Này, nếu một ngày, tớ chết, cậu có còn nhớ về tớ không?"
"Gì cơ, tại sao cậu lại nói thế? Đừng nói thế".
"Bởi vì tớ sắp chết, vì sao cậu biết sao, tớ sẽ xuống thẳng địa ngục luôn".
Giọng của Lavender nghe thật u ám, như một điềm không lành. Tôi hỏi Lavender có muốn đi picnic cùng tôi chủ nhật này cùng bạn trai của tôi hay không? Mắt cô sáng lên và nói có, cô ấy rất muốn biết bạn trai của tôi trông thế nào. "Anh ấy chắc phải đẹp trai lắm? Một người xứng đôi với cậu haha".
Có vẻ như Lavender rất muốn tâm sự với tôi thật nhiều chuyện. Buổi tối, ngắm nét mặt của cô gái đẹp này trong ánh đèn vàng của tiệm pizza không biết chán, lông mi dài chớp chớp, da trắng mịn, cái mũi dọc dừa hênh hếch cứ như nửa cười nửa khóc và một cái miệng cười rất dịu dàng. Lại thầm ghen tị với anh chàng người yêu của cô sẽ được ngắm cô cả ngày như thế, và được… làm nhiều việc hơn thế. Tôi không biết người yêu của Lavender trông như thế nào, nhưng tôi chợt giả sử, Lavender và Ryan sẽ là một đôi tình nhân hoàn hảo, đặc biệt nếu họ đi đóng phim. Sẽ ra sao nếu tôi rủ được cả hai người họ đi chơi nhỉ, chắc cả cái thiên hạ này phải ngoái nhìn.
Lavender rút ra một điếu thuốc và hút. Tôi hơi sững sờ! Tôi vốn không thích con gái hút thuốc. và cô gái đẹp như vậy mà trông hút thuốc thì khó coi quá. Nhưng Lavender hút thuốc rất sành điệu và… đẹp, thật chẳng thấy nó dung tục chút nào. Cô hỏi tôi, có muốn thở hút thuốc không? Nhìn Lavender hút thuốc đáng yêu đến nỗi, tôi cũng muốn thử, nhưng còn chần chừ.
Rít một hơi, thả khói, rồi cô cười.
"OK, tớ sẽ kể cho cậu. chuyện của tớ, nếu cậu không mệt và nếu cậu sẵn sàng nghe? Thế nào?"
"Tớ hơi mệt một tí nhưng tớ sẵn sàng nghe".
Tôi bắt đầu nghe, và châm thử điếu thuốc đầu tiên của cuộc đời.
------
Rồi Lavender bật khóc. Họ yêu nhau đã gần hai năm nay rồi, và bà Mei đã có lúc phát điên vì không ngăn cản được đôi uyên ương.
Tình yêu là gì? Mà khiến người sống chết có nhau?
Câu chuyện của Lavender lộn xộn lung tung và rất hay được nhắc đi nhắc lại một chi tiết nào đó. Nhưng có thể hiểu là như sau.
Lavender là một cô gái không chỉ xinh đẹp mà rất có năng khiếu về nghệ thuật. Bà Mei thì chỉ thích hai cô con gái mình theo nghiệp kinh doanh và rất chú trọng trong việc chăm sóc hai cô gái này, vì bà rất tự hào về dòng máu Mãn Thanh danh tiếng của mình.
Nhưng bất chấp mẹ và họ hàng tự hào đến đâu và quyết tâm gây dựng gia đình thành một tập đoàn có tiếng tăm, cô gái quyết tâm theo học ngành design ở một trường đại học rất bình thường ở New York thay vì đi theo học một ngôi trường học thuật nào đó quý tộc hơn do mẹ lựa chọn.
Mẹ con từ bé đã không hợp nhau nhưng cũng từ đấy bà Mei khó chịu ra mặt. Đi học trong một môi trường về nghệ thuật, nơi cái đẹp được tôn vinh, cô gái nhận được rất nhiều lời mời để không chỉ biểu diễn thời trang, làm người mẫu mà còn đi đóng phim.
Tôi không nhớ rõ năm nào, chỉ nhớ là hình như năm Lavender mới vào đại học, cô trở về Hong Kong, đã định xin đi hoa hậu TVB và có lời mời đóng phim. Nhưng bằng cách này hay cách khác, bà Mei hầu như phong tỏa mọi khả năng cô có thể tham gia được bất cứ thứ gì.
Lavender nói có lúc cô vô cùng tuyệt vọng và còn quỳ xuống nói với mẹ rằng, cô đi học thiết kế cũng giống như mẹ có đang kinh doanh spa và vàng bạc đá quý. Cô có thể giúp bà gây dựng thương hiệu và tất nhiên góp phần làm đẹp cho các cơ sở kinh doanh của bà ấy. Nhưng bà Mei là một người rất kỳ quái, không thể hiểu nổi, Mei đang cố gắng bảo vệ cái danh dự gì của gia đình trong khi chính bản thân bà ta cũng chả ra gì.
"Tớ thấy bà Mei là một người kinh doanh rất tài ba. Ý tớ là, tớ không thấy nhiều phụ nữ, đặc biệt là người Trung Quốc mà lại thành công như thế này trên đất Mỹ".
"Ừ, nhưng thế rồi thì sao, bà ta bỏ bố tớ tại Hong Kong chỉ vì ông ấy không thích công việc kinh doanh, tởm thế. Bà ấy thậm chí chả nghĩ tới tớ bà chị tớ, chỉ nghĩ tới bản thân mình thôi". Giọng Lavender giận dữ.
"Bố cậu bây giờ đang ở đâu?".
"Ông ấy ở bên Hong Kong. Bọn họ chưa bao giờ ly dị cả, Mei không thích thế, nhưng họ sẽ không bao giờ sống cùng nhau cả".
"Xin lỗi vì biết vậy".
Thế rồi, đánh bạo, tôi hỏi một câu:
"Tớ có một cảm giác rất lạ về mối quân hệ giữa mẹ cậu và Billy".
"Gì cơ? À, tớ không biết, ý cậu là tằng tịu với nhau hả? Billy là một người tuyệt vời, anh ấy như anh trai của tớ vậy. Mẹ tớ chả bao giờ có chuyện vứt bỏ cái nhân phẩm của bà ta đi bằng cách f* anh ấy cả".
Rồi Lavender ôm mặt. Có thể Lavender cũng chả biết gì, có thể cũng chả có chuyện gì, mà cũng có thể Lavender không muốn nói cho tôi biết. Lavender ngày càng tỏ ra xúc động và gay gắt trong câu chuyện của mình.
"Nhưng cậu biết một điều không, ngay cả khi bà ấy làm nhưng thứ ngu ngốc đó, bà ấy cũng không làm tớ đau đớn như thế này. Bà ấy đang muốn hủy hoại tớ chỉ vì tớ rất giống bố".
"Hủy hoại cậu ư?. Làm sao bà ấy lại đi làm thế được bà ấy không thể hủy hoại một cô con gái xinh đẹp như cậu được".
"Xinh đẹp à? Đừng có nhai mãi cái từ ấy nữá, tớ