Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản
Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341601
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.
à gì? Mà con người phải sống chết có nhau".
Lúc đấy thì tôi thấy câu này chả sến chút nào. Tôi chưa đủ kinh nghiệm để trải nghiệm như thế. Tôi mới nghĩ việc mình không quản khó khăn lạnh lẽo để tìm được ra Ryan đã là một kỳ tích, nhưng cô gái trước mặt tôi, một cô gái vô cùng xinh đẹp, lại có thể biết yêu thương chung thủy và đấu tranh hết mình như thế. Tôi thực sự khâm phục.
Josh là một chàng trai như thế nào mà khiến Lavender có thể chết vì anh ta như vậy nhỉ? Tôi cũng không hiểu, vì sao Lavender lại "tự giết mình"?
Đúng là một cô gái mạnh mẽ, cô nói như trút hết ruột gan như vậy mà không nhỏ một giọt nước mắt. Tôi chỉ nghĩ tới lúc tôi về Việt Nam và sẽ phải chia tay Ryan, cho dù không ai ngăn cấm, có lẽ tôi cũng phải mất cả một tuần cho nước mắt. Tại sao Lavender lại thích tôi như thế? Tại sao cô ấy lại muốn tâm sự với tôi?
"Bởi vì tớ nhìn thấy cậu hoang dại, cậu sẽ hiểu những gì tớ nói với cậu, tớ biết, tớ biết cậu mà Kín, tớ biết". Tôi xúc động vì những gì Lavender đang nói. Billy và Lavender đều yêu quý tôi và có điểm chung khi nhìn về con người tôi. Vậy nên, tôi hiểu Billy đang ngấm ngầm giúp đỡ cô, trong đó việc đưa tôi đến với Lavender cũng là một cách.
Tôi hiểu ý "hoang dại" của Lavender. Cô ấy nghĩ rằng tôi hiểu và cũng hoang dại như cô ấy. Và đúng thế, tôi cũng là một người rất hoang dại, nhưng theo một cái cách của riêng mình.
"Muộn quá rồi, tớ không nghĩ bây giờ cậu về nhà mà lại không gặp rắc rối".
"Cho tớ ngủ với cậu được không?"
Tôi thấy thật khó xử. Nhà tôi không thể nào đưa người nước ngoài về, hơn nữa, lại rất chật, sẽ không có chỗ cho cô ấy ngủ. Mà từ chối thì ngại ngần làm sao. Mà nếu cô ấy ở lại, bà Mei sẽ biết thì…
"Cậu không có chỗ nào để đi à?".
"Không, tớ không về nhà được".
"Thế Josh đâu?".
"Anh ấy ra ngoài thành phố có việc rồi".
"Chỉ là, căn hộ của nhà tớ bé lắm, và bởi vì mẹ tớ khó tính lắm nên không được phép đưa người nước ngoài về nhà nghỉ".
Tôi đành phải thú nhận.
"Oh, OK, thế xem nào! Tới nhà của Billy đi".
"Xa lắm".
"Thế nhà chị gái của cậu thì sao?".
"F* her!"
Không nói thêm câu nữa, tôi quay máy gọi điện cho Billy, bây giờ chỉ có Billy có thể giúp được Lavender. Tôi nói với Lavender đi dạo bờ sông nếu cô đi được trong lúc Billy tới đón, cửa hàng pizza cũng sắp đóng cửa. Tôi muốn dẫn Lavender đi dạo ra tới bến và đưa cô sang Manhattan, Billy sẽ đón ở bên đó.
Lavender đồng ý. Lúc này trông cô lại trở nên yếu đuối vì đã chịu nghe lời tôi. Hôm nay cô đã trút rất nhiều.
Tôi hy vọng như thế sẽ làm cho cô thêm phần nhẹ nhõm, cho dù tôi thấy cô đang có một cuộc sống nhiều bất ổn, và ngày mai thì cô sẽ thế nào nhỉ?
"Cậu cũng thấy tớ hoang dại chứ, đúng không?" Lavender hỏi.
"Tất nhiên, hơn cả tưởng tượng của tớ".
"Cậu có muốn tớ cho cậu thấy tớ hoang dã thế nào không?"
"Tớ đã thấy rồi".
Lavender cười ầm lên. Thế rồi, cô nhảy lên bờ lan can của dòng sông và trườn hẳn ra ngoài.
"Dừng lại đi Lave, cảnh sát tới bây giờ, đừng có hoang dại kiểu thế".
Tôi rất hốt hoảng chạy theo và tìm cách ngăn lại.
Chẳng ăn thua, cô ấy đã trong tình trạng chuẩn bị nhảy xuống nước, và nếu nhảy thì chỉ trong ba phút không có người cứu thì cô ấy sẽ chắc chắn chỉ có chết thôi, vì nước sông rất sâu và rất lạnh
Nhấc máy cho Ryan, tôi thì thào: "Hey, hôm nay em vừa làm một việc cực kỳ thú vị. Em đã sẵn sàng để đi picnic với anh ngày mai rồi, em nhớ anh làm sao?".
"Xuống đây nào Kin", Lavender vừa thò chân xuống nước vừa vẫy gọi tôi, tay bám vào thành lan can theo kiểu như nửa buông lơi. Lúc này trông cô đúng là điên chứ chẳng phải là hoang dại. Tôi chạy tới và nói rằng, hoang dại thế cũng là hay, nhưng hoang dại tới mức dại dột như thế này thì chẳng có gì thú vị cả. "Tớ chẳng thích hoang dại cái kiểu này đâu". Mặt Lavender ửng đỏ không biết do lạnh hay bám quá lâu khiến cô mỏi, hay là cô ngạc nhiên trước sự thất vọng của tôi.
"Này Lavender, quay lại đây, tớ sẽ bảo cậu cách xả stress của mình".
"Tớ đã định tự giết mình rồi cậu biết không, nhưng tớ đã không làm được. Bây giờ tớ chỉ muốn nhảy thôi nhưng tớ cũng không nhảy được".
Tôi vươn người ra và với tay bảo rằng lên đây, tôi sẽ cố kéo lên.
"À chỉ là hết pin mà".
Lavender nói tỉnh bơ dù tôi biết thừa cô tắt máy. Billy và Lavender tỏ ra rất lo lắng nếu tôi phải về một mình. Tôi nói rằng không sao, tôi vẫn về khuya như vậy. Billy đưa tôi xuống tận bến tàu, nhìn tôi lên tàu rồi mới quay trở lại.
Chia tay Lavender và lang thang một mình trở về nhà, tôi vẫn có một cái cảm giác gì đó rùng mình, như thể vừa xem xong một bộ phim, hay đọc xong một cuốn truyện ấn tượng tới mức bị ám ảnh. Giá mà lúc này tôi gọi điện tâm sự được với Ryan, nhưng đã muộn quá, anh cần phải ngủ.
Lên đảo một lúc thì tôi nhận được một voice message của Ronie. Anh ta bảo rằng vừa gọi điện cho tôi mãi mà không được (là vì tôi ở dưới tàu điện ngầm không có sóng). Anh ta rất muốn nói chuyện lại với tôi và hy vọng có