Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341615

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1615 lượt.

căm ghét nó, f* nó. Đấy cũng là cái từ mẹ tớ nói với tớ hết làm này tới lần khác, rằng thế nên tớ phải giữ phẩm hạnh của mình, rồi cả một lũ điên rồ ngoài kia, một lũ cử thèm ngủ với tớ chỉ vì tớ đẹp. Tớ chỉ là một người bình thường và muốn làm những việc của mình. Mọi người làm phiền tớ nhiều quá, damn!"
Giọng của Lavender đầy phẫn nộ và to tiếng khiến người đàn ông bán pizza cứ há hốc mồm vừa ngắm vừa nghe đầy ngạc nhiên. Mấy người trong quán đó ai cũng nhìn, thật may quán trên đảo rất ít người, nên cũng bớt ngại hơn với những câu chửi bậy của Lavender.
"Bà ta càng cố ngăn cản tớ, tớ càng hoang dại, cuộc sống nó phải là thế, ha ha".
"Tại sao bà ấy không muốn tớ làm bạn với cậu? Có phải vì tớ tầm thường quá so với cậu không?".
"Gì cơ? Không, cứt ấy, he he. Có thể bởi vì bà ấy trông thấy cậu cũng hoang dại, giống tớ, và bởi vì Billy thích cậu, haha".
"Ý cậu "thích" là sao?".
"À, ý tớ là, ghen tị í mà, bà ấy ghen tị với cậu".
"Hừm, tớ thấy rằng cũng là bình thường khi con cái có vấn đề với bố mẹ. Tớ thỉnh thoảng cũng có vấn đề với mẹ tớ mà".
"Ô thật à, thế mẹ cậu có định giết cậu không?"
"Gì cơ, giết á, không phải cậu đang phóng đại lên chứ?".
"Không, mẹ tớ đang muốn giết tớ đấy".
"Thế nào?".
"Tớ sẽ cưới bạn trai của mình, cho dù thế nào!"
"Mẹ cậu không thích bạn trai của cậu à?".
"Bà ấy ghét anh ấy hơn bất cứ cục cứt nào trên thế gian này".
"Tại sao?".
"Bởi vì anh ấy là người da đen, và vì anh ấy không phải là người Trung Quốc, tất nhiên!"
Tôi giật cả mình và trợn ngược mắt vì từ "black". Một người da đen ư? Lavender đang yêu một anh chàng da đen sao? Thật là khó tin, có gì thắc mắc đâu khi bà Mei lại dữ dội tới thế.
Rồi Lavender bật khóc. Họ yêu nhau đã gần hai năm nay rồi, và bà Mei đã có lúc phát điên vì không ngăn cản được đôi uyên ương. Lavender kể rằng cô đã từng bị nhốt ở trong nhà một tuần liền và cô cũng không ăn gì trong vòng một tuần đó, tới mức bà Mei đành phải nhượng bộ và đưa cô đi cấp cứu. Có lúc hai người đang trong một quán ăn mà bà Mei nhờ Sheryl tới lôi Lavender xồng xộc quay trở về. Bà Mei tìm đủ mọi cách nói chuyện với anh chàng kia mà không ăn thua. Và có lúc:
"Tớ đã cố tự tử hai lần, nhưng sau đó tớ nghĩ về Josh, anh ấy cũng sẽ chết mất nếu không có tớ…"
Bạn trai của Mei là một chàng trai trong đội ngũ người mẫu của công ty người mẫu gì đó ở New York nơi Lavender đang làm việc. Cô tham gia công ty này vừa với tư cách là designer, vừa là người mẫu. Lavender xinh đẹp đã hớp hồn từ ông giám đốc cho tới mấy anh chàng người mẫu, và hiển nhiên là chàng Josh này. Josh có mẹ là người da trắng và bố là người da đen, gốc Puerto Rico, có mái tóc và đôi mắt màu nâu. Lavender nói rằng lúc cô gặp tôi cô cũng rất muốn biết tôi thuộc chủng tộc gì, vì mắt và da tôi rất giống… Josh. Có phải vì thế mà Lavender thích tôi hay không?".
"Không, bởi vì tớ thấy cậu hoang dại".
Thế ra tôi là một người "hoang dại" nên được yêu mến đấy.
Lavender và Josh đến với nhau vì tiếng sét ái tình. Cái làn chàng thử lên người bộ quần áo của Lavender là hai người cũng không rời được nhau nữa. Josh là một người rất cao lớn đẹp trai (theo như ánh mắt mơ màng của Lavender) và "rất giỏi trong chuyện chăn gối", rất nhiều người coi họ là một đôi đẹp.
Nhưng ông giám đốc theo đuổi cô thì tỏ ra gièm pha ra mặt, và đã đuổi Josh khỏi công ty một thời gian sau đó. Lavender cũng xin thôi chỗ đó luôn. Và cứ mỗi buổi tới trường lại có cái xe Ford cáu cạnh đứng ám cô gái, mỗi lần như vậy Billy lại là người ra tay giúp đỡ khi tới đón cô khi cô cầu cứu.
Billy vô tình cũng bị ông ta "hỏi han" đôi lán, thậm chí Josh cũng tỏ ra ghen tị. Thật tiếc Josh chưa có xe riêng để tới "giải cứu" cho cô. Một năm thì ông giám đốc kia đành phải từ bỏ và chuyển sang một cô người mẫu mới nổi ở New York. Lavender thoát nạn ông ta, nhưng bà Mei thì điên cuồng chống phá. Lavender và Josh đã trốn bỏ sang tận Cali, chỉ được một tháng đã bị bà Mei kéo về vì lý do "mất tích". Chẳng biết vì sao mà cảnh sát tới tận nhà của Josh để hỏi thăm và khiến anh chàng gặp rắc rối lớn một thời gian. Hiện giờ Josh có một "bản án" (được gọi là Restraimng order), đó là không được lại gần Lavender ít nhất là 200 mét.
"Bà ta càng muốn ngăn cản tớ, thì bọn tớ càng yêu nhau, yêu như điên. KHÔNG CÓ GÌ KHÔNG CÓ GÌ trên thế gian này mà bà ta có thể làm được để ngăn tớ lại, bà ấy không thể nào quản lý tớ được, tớ đang tự giết tớ vì bà ấy!"
"Cậu tự giết mình? Gì cơ".
"Ừ tớ đang tự giết tớ".
Mắt của Lavender ngầu đỏ tôi thấy rùng hết cả mình, nổi gai ốc lấm chấm. Tôi thấy sự hoang dại trong từng lời nói của Lavender, một cô gái không dịu dàng và mỏng manh yếu ớt như tôi vẫn đinh ninh. Một người dám sống và dám yêu. Bà Mei là một người mạnh mẽ, tôi thấy rõ ràng như vậy, nhưng bà ấy đã sai lầm vì đứa con gái của bà cũng được thừa hưởng cái gien đó, và họ đang chống đối nhau bằng sự mạnh mẽ điên cuồng của mình. Thực sự, lúc đó tôi mới hiểu cái câu mà tôi vẫn hay nghe trong phim Hong Hong: "Hỏi thế gian tình l