Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.
thể gặp tôi vào buổi trưa ngày hôm sau. Thế là trong cái cảm giác muốn được nói chuyện với ai đó, tôi nhấc máy gọi điện cho Ronie.
Ronie nói chuyện với tôi rất tình cảm. Thật là một cảm giác tội lỗi, nhưng lúc đó tôi lại thấy những lời nói ấy rất ấm áp, giọng tôi cũng nhẹ nhàng và dễ chịu hơn rất nhiều khi nói chuyện với anh ta. Tôi hỏi mối quan hệ của anh ta và Helen đến đâu, anh ta nói rằng khi chúng tôi nói chuyện với nhau thì đừng nhắc đến Helen. "Đàn ông thật là buồn cười, và tôi không đi ăn trưa với anh đâu", tôi thốt lên như vậy trước khi tạm biệt Ronie và bước chân vào nhà.
11 rưỡi đêm, quá mệt và tôi lăn ra ngủ, quả thật dạo này có quá nhiều suy nghĩ.
Sáng thứ bảy, 8 giờ Billy đã nói với tôi hôm nay anh đóng tiệm và tôi có thể ở nhà. Tôi hỏi Lavender ra sao rồi? Anh nói rằng cô ấy ổn thôi. Hôm nay Billy có vấn đề gì đó cần giải quyết. Được hôm thứ bảy đông khách mà lại nghỉ, đúng là có… vấn đề.
Tôi chạy xuống dưới nhà tìm ông già, chả hiểu sao tôi muốn kể ngay cho ông ấy nghe câu chuyện về Lavender và muốn biết ý kiến của ông ấy ra sao.
Tôi bắt gặp người phụ nữ là news director của ông dạo nọ đang nói chuyện rất vui vẻ. Nhìn thấy tôi, họ đều cười và vẫy tay chào.
"Thế hôm nay cháu nghỉ à? Chủ nhật đẹp trời nhỉ?"
"Rất vui lại được gặp lại bà". Tôi cười và chào bà "Hôm nay bà cũng nghỉ làm sao?".
"Oh, bây giờ phải đi đây, khoảng 15 phút nữa".
"Bà tới đài NY 1 để làm tin à? Cháu chưa bao giờ tới một đài truyền hình. Cháu chỉ xem trên TV thấy cô biên tập viên ngồi nói và đằng sau lưng là ca một đám người đang làm việc, thế việc của bà là thế?"
Bà ấy cười rồi bất ngờ tặng tôi một đề nghị: "Có muốn đi xem không?"
"Gì cơ?" Mắt tôi sáng rực. Một đề nghị ngoài dự định của tôi.
"Họ cho phép cháu vào à?".
"À, cầm theo chứng minh đi, tôi sẽ cố đưa cháu vào"
Tôi chợt nghĩ ra mình chẳng có cái ID gì cả ngoài chứng minh thư, có chăng là cái visa ngoại giao của tôi.
Tôi hỏi bà có được không? Bà ấy nói rằng tôi cầm cả hai đi và phải nhanh lên. Chúng tôi sẽ sang bên Manhattan bằng tàu điện ngầm.
Trụ sở mới của Đài NY 1 mới được chuyển về tòa nhà Chelsea Market từ năm 2002. Sau khi qua một hàng security, tôi phải ngồi ở dưới sảnh trong của tòa nhà chờ một chút, rồi tôi sẽ được theo bà đi quay tin ở uptown.
Những gì tôi nhìn thấy nơi đây, đó là sự hối hả và năng động, tạo cho tôi cảm giác choáng ngợp và rất hồi hộp, tự nhiên thấy mình… thật vô tích sự. Đủ hiểu vì sao cái thế giới này lại phát triển như thế.
Tôi được cho phép theo đoàn xe đi uptown quay phóng sự về một cuộc diễu hành của dân Hispanic. Vui quá thể và oách quá thể. Cô phóng viên dễ thương đứng "biểu diễn" rất chuyên nghiệp, nhưng nhát lại bị quá ồn ào và nói vấp cho dù đang quay live. Anh quay phim và cô phóng viên sau quá tam ba bận bị nói vài câu khá nặng nề vì hôm nay không được như ý. Cô ấy cúi đầu xin lỗi và hứa sẽ làm lại thật tốt. rất kiên nhẫn và cam chịu.
Bà news director đã kết thúc buổi quay hình bằng lời nói ghé vào tai tôi: "Tôi đã từng là cô ấy, xấu hổ là kiên nhẫn, nhưng đáng lắm!"
Câu nói của bà làm tôi nhớ tới năm tôi học đại học năm thứ hai, được may mắn gặp gỡ và nói chuyện với một phóng viên Reuters kỳ cựu và cực kỳ tài năng. Chỉ sau một buổi nói chuyện mà tôi choáng ngợp bởi kiến thức và sự nhận thức thâm thúy của nhân vật này.
Ông ta kể rằng, ông ta đã từng bị vùi dập thảm hại ở một tòa báo, sau đấy bị ganh tị và phá phách vì đối thủ kèn cựa. Có lúc thất vọng chán đời đi phục vụ trong quán ăn ở một khu phố toàn dân gangster và nghèo khổ.
Chủ quán có lúc chửi bới không ra gì chỉ vì một việc rất nhỏ là đưa nhầm thực đơn sang một bàn mà đã gọi rồi hay có lúc rán khoai tây hơi bị cháy. Nhưng chính mỗi lời chửi bới ấy lại là một bài học rèn luyện sự kiên nhẫn và bản lĩnh. Và khi đã cảm thấy phải "quay trở lại", ông đã trụ lại trên cái "chiến trường" ấy và cực kỳ thành công.
Ông nói, ông đã thể hiện hết được cho các đối thủ cũ của mình rằng, bản chất của ông thì không ai có thể vùi dập được, và rằng mấy lời chửi bới của họ, và cả ông chủ quán ăn, đã giúp ông bỏ qua được sự tự ti và "chai mặt" ngẩng đầu bước tiếp.
Hôm nay bà director cũng nói với tôi những lời nói tương tự: "Một ngày nào đấy ta sẽ bị ai đó làm tổn thương bằng cách khiến ta trở thành kẻ ngu ngốc, nhưng một ngày nào đó cũng nhờ những người đó mà chúng ta trưởng thành, không có tủi nhục đau đớn thì không bao giờ có thành công".
Lúc đó tôi chưa thực sự đi làm, chưa va chạm cuộc sống nhiều, mới bị mẹ mắng đã cảm thấy bị xúc phạm tỏ vẻ rất đau lòng. Tôi hiểu mà chưa ngấm hết những gì họ nói, nhưng không ngờ chúng lại hữu hiệu giúp tôi trong những ngày tháng sau này, khi tôi hiểu thế nào là c est la vie.
Người ta chửi tôi vài câu nhưng nếu là do tôi sai tôi tự nguyện cúi đầu nhận lỗi. Người ta chửi tôi khi họ sai thì tôi sẽ chứng minh cho họ thấy họ sai thay vì điên cuồng thất vọng hay đau lòng. Và tôi đủ hiểu, kẻ sỉ nhục và làm cho tâm hồn mình đau đớn nhất chính là bản thân, chứ không phải là người k