Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.
lên:
"Chào em, em khỏe không?".
"À trừ lúc ốm ra lúc nào em cũng khỏe". Câu trả lời tôi đã chuẩn bị sẵn rồi.
"New York bây giờ ấm ghê nhỉ, bố mẹ em khỏe không?".
"Vâng, họ cũng như em, trừ lúc ốm ra thì… Anh sang đây biểu diễn hả? Khoảng bao lâu?".
"Ừ chắc sẽ còn sang vài bang nữa. Anh ở đây khoảng năm ngày, làm hướng dẫn viên du lịch cho anh nhé?".
"À vâng, lâu rồi cũng không nghe anh kéo đàn".
Tự nhiên bồi hồi bởi câu nói đó. Tôi giới thiệu Hạnh cho anh, anh nói hai cô phải đưa anh đi đây đó nhé.
Chín giờ rưỡi thì chương trình kết thúc. N. nói muốn gặp tôi đã trước khi chia tay, còn "lên kế hoạch" gặp nhau mấy hôm tới. Anh ấy sẽ đưa tôi về tận nhà, tôi bảo không cần vì chắc anh mệt lắm, vừa mới đến buổi sáng. Anh ấy dứt khoát bảo không.
Chia tay Hạnh, chỉ còn tôi và N. Tôi đoán ra được câu hỏi anh sẽ hỏi:
"Em có bạn trai chưa vậy? Chắc chắn là rồi, đây đâu thiếu kẻ xin chết em nhỉ?".
"Vâng, có rồi, cũng chưa lâu lắm, nhưng chắc chẳng đi đến đâu vì em sẽ phải trở về Việt Nam".
"Tinh yêu mà, đừng nói trước điều gì".
"Trông em có khác không?".
"Có phụ nữ hơn nhiều, còn nói nhiều như trước nữa hay không?".
"Có".
"Thế sao không nói?".
"À vì em… lạ đấy".
Nghe điêu quá, nhưng N. cười rất vui vẻ. Tôi cũng hỏi anh có bạn gái chưa, anh ấy nói rằng mình mới chia tay.
"Nam nào anh cũng gửi thiệp Valentine cho em, bồ anh không ghen à?".
"À đó là những thứ tình cảm khác nhau, không giống nhau nên không ghen được".
"Khác á?".
"Ừ khác mà".
Thôi tôi không hỏi nữa.
Chúng tôi về đến đảo thì cũng đã gần 10 rưỡi, không tiện để N. vào chào hỏi bố mẹ tôi. Chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc và tôi cẩn thận chỉ đường chi tiết cho N. quay trở lại. Anh ấy nói không sao, nếu lạc đã có tai rồi mà.
"Ngày mai chúng ta lại gặp nhau được không? Bạn trai em có phiền không? Không sao chứ?"
"À không sao, nếu có thời gian thì ta gặp nhau". Tôi nói thế không thêm lời giải thích. Anh nháy mắt, "OK" nhé.
Thực sự gặp N. tôi cũng không thấy hứng khởi cho lắm, tôi đã có lúc rất muốn liên lạc lại và cảm thấy tiếc anh ấy, vì lẽ gì đó. Nhưng chẳng hiểu sao hôm nay tôi cũng chỉ thấy bình thường, tôi vẫn thấy N. có ánh mắt rất ấm cúng mỗi khi nhìn tôi, ấm cúng và có xen cả sự vô vọng. Tại sao tôi lại không bồi hồi thế, chắc vì Ryan không gọi điện cho tôi nên tôi không có tâm trạng? Tôi không biết mình nghĩ gì nữa. Tôi lại nhớ ra Lavender.
Điện thoại vẫn không gọi được, không hiểu bây giờ cô ấy thế nào nhỉ?".
Về nhà, có tờ báo trên đảo để trước cửa, tôi "ơ" lên một tiếng khi thấy cái ảnh tôi và Lavender ngồi ở quán pizza nằm chình ình trên báo.
-----
Bất ngờ, tôi nhìn thấy Jess, cũng đang nhìn về phía tôi ngồi bàn trên gần sát sân khấu. Và ngồi cạnh anh ta, không ai khác, các bạn đoán xem, nàng Garbriel ăn mặc rất xinh.
Khoảng chừng ba bức ảnh của tôi và Lavender được chụp khá đẹp nằm trong một loạt series ảnh về các hoạt động của người dân trên đảo. Trong đó có một bức cận cảnh Lavender rất xinh. Báo giấy và in đen trắng, ảnh cũng không phải là to lắm nhưng nhìn Lavender vẫn như diễn viên điện ảnh. Nhà hàng pizza này còn tranh thủ "chú thích" bên dưới để nhân cơ hội quảng cáo. Chắc hẳn thằng cha nào đấy trong quán đã chụp trộm chúng tôi.
Nhưng tờ báo ấy bây giờ tôi không còn giữ nữa, có thể bị mẹ đem ra lót bàn ăn cơm từ thủa nào rồi. Ronie gọi điện cho tôi, hẹn tôi cuối tuần sẽ tới tiệm của anh ta một lần xem tình hình thế nào, nghe nói chỗ đó đang rất cần người. Tôi cũng đồng ý, đồng thời cũng không bỏ qua cơ hội nếu Billy dẫn tôi sang một chỗ tử tế nào đó của bạn anh ấy. Tôi lúc này đã có thể vẽ và wax lông mày khá thành thạo, nghĩ cũng phải tranh thủ kiếm tiền, có tiền để đi chơi, và nếu về Việt Nam còn có tiền mua đàn piano hay đại loại cả một núi thứ tôi thích.
Ryan vẫn "ngoan cố" không liên lạc với tôi. Tôi rất muốn nhấc máy gọi cho Hugo chẳng hạn. Thật lạ, có lúc muốn gọi điện cho ai đó mà tính ra chẳng gọi được, muốn gọi cho Ryan thì không được, cho Lavender cũng không, Billy thì ngại, N. thì không có số thường trực, tính ra chỉ còn… Ronie, lúc nào cũng dường như available với tôi.
Tối hôm sau khi N. qua đón tôi và chúng tôi ra chợ Tàu chơi, ăn uống, rồi đi Times Square, những chỗ "favorite" hay được khách du lịch tới tranh thủ thăm thú.
Chẳng hiểu sao mỗi lần ở cạnh N. là tôi lại nói, nói nhiều quá thể, điều này có thể giải thích rằng N. là một người ít nói, mà tôi lại sợ khoảng trống, nếu không phải là người yêu thì hai người cứ lặng im bên nhau vô cùng đáng sợ.
Tôi nói đủ thứ, và tôi bắt đầu nói nhiều về Ryan cho N. nghe. Dường như đây là đề tài mà N. hứng thú nhất. Anh ấy bảo, phải cho anh ấy nhìn thấy Ryan trước khi anh ấy chia tay tôi. Tôi cũng ậm ừ, vì chả biết sẽ cho họ gặp lúc nào. Tôi cứ chờ điện thoại của Ryan, chờ mãi không thấy gọi, thế nên tôi quyết định, cả tuần này tôi sẽ đi chơi với N. Tôi tức Ryan vì tôi không hiểu vì sao anh ấy lại đối xử với tôi vô lý như thế.
Billy hẹn dẫn tôi xuống tiệm của bạn anh ấy vào s