XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341624

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1624 lượt.

l cũng có vẻ coi như tôi không tồn tại, có Jess thỉnh thoảng vẫn liếc nhìn tôi và N. Ryan mỗi lần chơi đàn xong lại xuống bàn của hai người đó và nói chuyện, tôi nghĩ chắc họ có nói về tôi. Chắc hẳn đang thắc mắc vì sao tôi lại đến đây ngày hôm nay, và cái người tôi đi cùng là ai vì Ryan chưa bao giờ nghe thấy tôi nhắc tới cả, vân vân. Đấy là tôi đoán thế, tôi cũng chẳng biết là họ có quan tâm tới mình hay không nữa. Sau cơn tối tăm ấy tôi bình tĩnh lạ kỳ, và coi như bình thường, Hôm nay Ryan có ra nói chuyện với tôi hay không không quan trọng. Mà thực ra, có phải là chuyện nghiêm trọng không nhỉ? Garbriel là bạn của cả Jess cơ mà. Tôi không thích Ryan quan hệ với Garbriel thì tôi cũng đâu cấm được Jess, nghĩ tới đã thấy vô duyên. Nhưng chẳng lẽ anh em họ không biết chuyện giữa chúng tôi à. Lại… tức, hối hận không kể cho Ryan nghe vụ tôi bị Gar kéo đập đầu chảy máu. Nói chung là tôi nghĩ nhiều lắm, vừa tức nhưng lại vừa tự bào chữa.
N. nói giá anh có violon ở đây anh ấy sẽ kéo tặng tôi một bài thật hay. Tôi gọi anh bồi ra hỏi ở đấy có violon không thì anh ta nói rằng không có. Tôi lại nài nỉ N. phải "làm cái gì đó" tặng tôi đi. Tôi muốn lắm, rất rất muốn, vì tôi đang muốn show up với Ryan và "đồng bọn" của anh ấy. Tôi muốn anh ấy biết cũng có một người đàn ông khác biết đánh đàn và biết tặng tôi. N. ngồi suy nghĩ xem có thể tặng tôi bài gì. Garbriel lại ngoái ra nhìn tôi sau đó lại quay ra nhìn Jess, họ thì thầm với nhau điều gì đó Hành động đó khiến tôi có một quyết định, tôi sẽ xin lên hát một bài (bất kể là có hát được không) và N. sẽ đệm piano cho tôi. (ở đó có một chiếc piano nhỏ xinh). Tôi gọi anh bồi lại, hỏi rằng nếu bây giờ tôi và bạn tôi lên đó xin biểu diễn, một người hát và một người đệm piano thì liệu có được không. Anh ta ồ lên và nhanh nhảu gật gù: "Tất nhiên tất nhiên". Tôi bảo chờ một lúc tôi "thương lượng" rồi anh ta sẽ nói với ban nhạc cho tôi lên nhé. N. vỗ tay tán thưởng ngay lập tức khi tôi nói rằng anh sẽ đệm cho tôi hát. Tôi hỏi N. có biết bài "Lullaby for a stormy night" của Vienna Teng hay không? Một bài hát mới tinh vừa ra năm trước đó. Anh lắc đầu nói không biết làm tôi hơi hụt hẫng, vì tôi rất thích bài hát đó, một bài hát rất nhẹ nhàng, hợp giọng tôi và được đệm bằng piano.
Dù sao, ít người biết cũng là hợp lý, vì Vienna Teng là ca sĩ gốc Hoa chưa phải là rất nổi tiếng. Thấy tôi hơi buồn, sợ rằng tôi sẽ thay đổi ý định, anh nồi rằng hát qua cho anh đi anh sẽ đệm được cho tôi. Anh bảo thực ra không quan trọng, cứ hát đi rồi anh sẽ đệm được. Tôi ghé tai anh hát qua giai điệu. Không hiểu anh có nghe rõ không nữa nhưng anh nói rằng cứ lên đi, anh nghe một đoạn đầu là đệm được cả bài. Và thế là tim tôi đập thình thình, thú thực là tời chẳng biết lúc đó tôi làm cái gì nữa. Cũng chẳng biết mình nghĩ gì mà làm thế. Hít một hơi dài, tôi chặc lưỡi theo kiểu "Kệ cha… bọn nó". N. cứ kêu lên: "Cố lên, cố lên, đừng ngại, không có gì phải ngại hết, anh chưa nghe em hát bao giờ". Và thế là tôi thấy mình thực sự bình tĩnh.
Anh bồi chạy lên thì thụp thì thụp gì đó với một người hình như là người quản lý và ban nhạc. Tôi thấy Ryan nhìn về phía chúng tôi rồi… gật đầu. Anh bồi lịch sự chạy ra phía chúng tôi: "Cô có thể biểu diễn được rồi đấy". Chúng tôi đứng dậy. Ryan đi xuống dưới ngồi cùng Jess và Garbriel, họ nói gì đó với nhau rồi nhìn chúng tôi chằm chằm. Tôi cứ phải tự nói cho mình nghe, "Đừng sợ, kệ đi, kệ đi".
Anh chàng keyboard của ban nhạc mà tôi không nhớ tên đứng lên nói vài câu để "chuyển cảnh". Tôi nhớ anh ta giới thiệu tôi là "người Trung Quốc" thì phải, không nhớ lắm nhưng cũng không quan trọng.
Bài hát dịch tựa là "Khúc hát ru cho một đêm bão giông". Một lần tình cờ khi gặp nó trên nét tôi đã bị bài hát này hớp hồn và quyết tâm phải hát theo cho bằng được. Có thời gian tôi bật và hát theo ngày đêm khiến em trai tôi phát sợ. Thỉnh thoảng khi đi lang thang với Ryan, tôi cũng hay hát nho nhỏ điệp khúc của bài hát này.
Tôi ra đứng cạnh ngay sát piano. N. đã ngồi xuống và dạo tông xem tôi hợp với giọng nào. Tôi hát nhè nhẹ đoạn vào cho anh nghe thấy để chỉnh tông. Tôi nhìn xuống thấy mấy anh bồi cười toe toét gật gù, tự nhiên thấy họ đáng yêu nên yên tâm hơn, nhưng tôi có cảm giác như tất cả đều đang tập trung hết sự chú ý vào mình. Tôi không dám nhìn thẳng về phía Ryan, sợ mất tập trung không hát nổi. Ryan đang nghĩ gì, Jess đang nghĩ gì, Garbriel đang nghĩ gì, oa, STOP. Tôi chặn hết những dòng thắc mắc đó lại.
N. gật gù, dạo nhạc, ánh mắt anh ấy ấm áp và đầy cổ vũ. Cảm thấy ổn định, tôi ngẩng mặt nhìn xuống dưới, cười một nụ cười thật tươi như trong lòng không có muộn phiền gì hết. Tôi "giới thiệu":
"Xin chào, tôi là Hà Kin, tôi hát một bài hát ở đây có được không?".
Tôi thấy khán giả cười và gật đầu:
"Yeah, nào nào".
"OK, tôi sẽ hát một bài hát mà có thể các bạn chưa được nghe bao giờ… Khúc hát ru cho một đêm bão giông".
Họ vỗ tay, Ryan cũng vỗ tay, và tôi bắt đầu hát.
Tôi tập trung nhìn N., tôi chỉ nhìn anh ấy thôi. Bây giờ anh ấy là người duy