XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341617

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1617 lượt.

áng thứ bảy. Chủ tiệm là một người phụ nữ khá dễ mến, người Việt. Tiệm nằm bên Queens, khu dành cho người da trắng, rất yên bình và sạch sẽ, không có nhà cao tầng, chỉ có những căn nhà nhỏ xinh ven đường rất đáng yêu. Tôi mới nhìn đã thấy thích sự bình yên nơi đây, có điều có vẻ cũng không phải là nhiều khách lắm. Nhưng Billy khen ngợi tôi hết lời, còn nói rằng chắc sẽ gần nhà, dễ dàng cho tôi đi lại. Anh ấy còn nói cô chủ đồng ý cho tôi chỉ đi năm buổi một tuần, hai buổi còn lại tôi sẽ vẫn được xuống spa. Xem chừng có từ chối thì cũng khó.
Tối, khuya muộn, xong việc N. lại bắt tàu điện ngầm sang đảo chơi với tôi. Và Ryan cũng vẫn chưa gọi điện. N. nói chủ nhật anh ấy không phải làm gì, tôi có thể dẫn anh ấy ra tượng thần Tự do được hay không, anh rất muốn có một bức ảnh kỉ niệm ở đó. Thế là tôi lại xin nghỉ ở chỗ Billy. Tôi hẹn N. đi có công chuyện rồi hai người sẽ ra South Ferry, đó là vì tôi đã hẹn với Ronie đi xem chỗ anh ta làm.
Tiệm của Ronie nằm ở khu Harlem, đối ngược hẳn với cái tiệm của người bạn Billy ngày hôm qua. Mới bước chân vào trong tiệm đã thấy toàn các quý bà quý cô đen ngòm, và cả dân "xì" nữa (là dân Hispanic). Tiệm bẩn thỉu đồ nghề trông cũng không được vệ sinh cho lắm. Khách khá đông, tiệm nhỏ, vài bà cô da đen béo múp ngồi xuống ghế là thôi đi lại khó khăn. Vừa bước chân vào tiệm tất cả thợ trong đó đã ngẩng lên nhìn tôi. Tôi hỏi Ronie đã dặn họ trước chưa vậy? Ronie nói đã nói với cô chủ rồi. Cô chủ là mẹ của Helen, lấy tên là Lucy, trắng, hơi béo, đang wax lông mày. Nghe nói cô này là wax lông mày nổi tiếng ở khu vực này. Ronie chỉ sang bên dưới còn một cô nữa, là em của cô Lucy, lấy tên là Lily, cũng là wax lông mày có tiếng. Hai cô nhìn tôi lườm lườm. Thấy cô Lucy hỏi bâng quơ Ronie: "Người Việt hả?" "Cô ấy wax lông mày và vẽ nail rất đẹp, dì ạ". Tôi thấy Lucy mặt mũi không được thân thiện cho lắm, có lẽ cô ta không thích tôi đi cùng với Ronie "con rể tương lai". Có thể dạo này đôi tình nhân có trục trặc, cô ta lại đổ cho tôi là thủ phạm thì ngại làm sao. Tôi cảm thấy chỗ này tuy đông đúc nhưng chắc không phải là chỗ của mình. Lucy nói giọng miền Bắc, kiểu tỉnh lẻ, nghe như Hải Dương hay Hải Phòng gì đó (về sau được biết họ dân Hải Phòng di cư vào Nam thời kỳ 54, văn giữ nguyên giọng). Tiệm có mấy điều ngộ nghĩnh mà sáng hôm đấy tôi nghĩ lại vẫn không nhịn được cười. Tiệm bật nhạc vàng… remix, kiểu "mười năm không gặp tưởng tình đã chết, bùm chát bùm chát bùm bùm chát… tôi nghèo nên tôi chả dám yêu ai, đá, đà đa đá đi đá…"
Tôi hỏi Ronie sao lại bật cái nhạc này ở giữa chốn toàn Tây đen này, Ronie bảo vì cả nhà của Lucy nghiện nhạc vàng. "Nhưng sao nhạc vàng này nghe buồn cười thế?" "À, vì nghe não nề bọn đen nó… chửi chết!" Tai tôi vẫn đang giật giật theo tiếng nhạc thì bất chợt nghe thấy giọng một chị da đen béo ục đang ngồi sửa móng kêu lên: "Cái nhạc đ. gì mà mày đang bật thế hả Lucy? Tắt cái thứ dở hơi và bật 50 cents lên mau lên". Thế là cô Lucy cười nhăn nhở: "Ok Ok, năm more minit (minute)". Cái giọng tiếng Anh bồi còn ngọng nữa nghe rất buồn cười.
Nhưng hay nhất là lúc tôi xem cô em Lily của Lucy ngồi chọn màu sơn móng cho khách. Bởi vì họ tiếng Anh rất kém nên pha lãn cả tiếng Việt luôn. Cô ấy chỉ lên bảng màu và bắt đầu hỏi khách: "Đỏ? Ok? Xanh? No?". "Đen mix Xanh? No?". Khách lắc đầu lia lịa, thế rồi cũng ra màu cô khách cần, cô ta nói, rất đĩnh đạc: "Hồng, friench manicure". Tôi trợn ngược mắt vì thuốn chắc xem có phải đúng là cô khách vừa nới tiếng Việt hay không? Tôi quay lại Ronie hỏi: "Ủa, bà này nói tiếng Việt á?" Ronie giải thích: Khách ở đây toàn khách quen, họ thuộc làu màu… bằng tiếng Việt những màu cơ bản vì mấy cô Lucy, Lily ở đây tiếng Anh vừa kém lại vừa ngọng "níu nô". Tôi bụm miệng không dám cười!
Lucy rất bận vì khách tới liên tục nên một lúc sau mới hỏi chuyện với tôi được, nói rằng nếu tôi muốn làm thì sang tuần làm luôn, thử việc đã, nếu OK thì ghi bill liền. Tôi hơi chột vì nghe thấy ghi bill (mỗi lần làm xong một khách thì ghi bill vào để cuối tuần thanh toán), tôi chưa phải ghi bill bao giờ ở tiệm Billy. Tôi nói tôi sẽ suy nghĩ. Lucy lườm tôi tóe lửa lúc tôi bước chân ra khỏi tiệm. Tôi tạm biệt Ronie và nói sẽ gọi điện lại cho anh ta sau.
N. đang chờ tôi trên đảo.
Trên đường về, quá sốt ruột, tôi gọi điện cho Hugo, tôi muốn hỏi Ryan đi đâu rồi. Hugo nói, hai người không gặp nhau sao, tối nay ban nhạc sẽ biểu diễn ở quán ăn Chile hồi lâu, tôi có thể đến gặp Ryan. Dập máy, tôi buồn lắm, vì Ryan đã chẳng thông báo cho tôi điều gì về việc anh ấy biểu diễn tối nay. Nhưng tôi hy vọng từ giờ đến tối tôi sẽ nhận được điện thoại của anh.
Tôi ra South Ferry cùng N., cũng không vui lắm, nhưng tự nhiên đi với anh ấy tôi được an ủi phần nào, và có cảm giác nào đó như đang được "trả thù" vậy. Chắc Ryan nghĩ tôi đang cô đơn và buồn chán lắm. Không hề, tôi đang có một người đàn ông khác đi chơi trong lúc không có anh ấy cơ mà. (Có vẻ dối lòng quá không nhỉ?)
Thỉnh thoảng nói chuyện không được tập trung và hay nhìn điện thoại khiến N.