XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.

nghi ngờ. Anh ấy đoán rằng tôi có xích mích với bạn trai, không thì làm sao tôi được đi chơi với N. như thế. Tôi nói rằng bạn trai mình rất thoải mái và vì anh ấy bận mà thôi.
Chúng tôi đi chơi tới tận chiều, vẫn không một cú điện thoại của Ryan. Thế rồi, tôi quay sang hỏi N.:
"Anh muốn gặp bạn trai em không?".
"Có chứ, em gọi anh ấy đến đây đi".
"Không, bọn mình đi gặp anh ấy".
Tôi nhấc máy, gọi cho Hugo, khẳng định tối nay Ryan sẽ biểu diễn chứ, và chỉ đường cho tôi tới cái tiệm đó. Tôi bảo Hugo đừng nói với Ryan về việc tôi gọi điện hỏi thăm về Ryan, rằng nó rất "nhạy cảm", hy vọng anh ta lịch sự và hiểu. Hugo nói rằng anh ta sẽ không nói gì đâu và mong tôi tới nghe. Anh ta có vẻ biết chúng tôi giận nhau.
"Tối nay bọn mình tới một quán cafe kiêm quán ăn có nhạc sống nhé, bạn trai em biểu diễn ở đó. Anh đi cùng em nhé?" Tôi bảo N.
"À, vậy à"
"Bây giờ về nhà em chơi đi, gặp bố mẹ em, em có nói anh tới đấy, anh tới chào nhé" và kế hoạch đã lên.
Tôi dự định giữ N. ở nhà rồi tối hai người sẽ đi tìm cái quán Chile đó. Dù sao tôi cũng không định đi một mình, tìm cũng khó, lại ngại nữa.
7 rưỡi thì chúng tôi đã bắt đầu đi. Tôi phải dò mấy tuyến tàu điện ngầm để tới gần chỗ đó nhất. Thú thực tôi cũng không có nhiều khái niệm chỗ đó ở đâu, vì Ryan chỉ chở tôi một lần duy nhất tới đó bằng xe ô tô. N. thì tất nhiên là không thông thạo rồi, nhưng xem chừng anh ấy rất hào hứng vì kế hoạch đi gặp bạn trai và nghe nhạc sống của tôi.
Chúng tôi phải đi bộ một đoạn khá xa mới tới được cái quán đó từ một bến tàu điện ngầm. Chưa tới quán, từ xa, chỉ thấy ánh đèn mờ mờ vàng nhạt là tim tôi đã đập thình thình, hồi hộp kỳ lạ, không hiểu Ryan sẽ nghĩ gì khi thấy tôi xuất hiện? Ánh đèn ấy gợi nhớ kỉ niệm, tới giờ đó vẫn là sự ám ảnh.
Vào quán, tôi tối, nhá nhem, ban nhạc đang cười nói trên sân khấu minh. Anh bồi bàn ngày nọ vừa nhìn thấy tôi đã "À" lên:
"Cô đến gặp anh Ryan đúng không?"
"À chỉ đến nghe thôi".
Tôi giơ tay lên suýt khẽ ý chừng nói rằng không cần thiết phải nói cho Ryan là tôi đã đến. Tôi và N. xin ngồi ở một góc gần dưới, càng khuất càng tốt. N. liên tục nghía lên sân khấu, và chẳng hiểu sao, anh ấy đoán ngay ra Ryan đang đứng uống nước chính là bạn trai tôi.
"Em không lên gặp à?"
"À anh ấy đang chuẩn bị biểu diễn, chốc nhé?".
Anh bồi thật tồi tệ, tôi đã bảo im như vậy mà anh ta lên ton hót ngay cho Ryan khiến Ryan ngó nghiêng nhìn về phía tôi, có vẻ ngạc nhiên vì thấy tôi không chỉ đi một mình mà còn với một anh chàng nào đó. Anh ấy nhìn một lúc rồi cũng không cả xuống. Tôi cũng mặc kệ.
Bất ngờ, tôi nhìn thấy Jess, cũng đang nhìn về phía tôi ngồi bàn trên gần sát sân khấu. Và ngồi cạnh anh ta, không ai khác, các bạn đoán xem, nàng Garbriel ăn mặc rất xinh, mặc váy đàng hoàng, tóc búi cao, cười nói. Nàng cũng quay lại nhìn chúng tôi, rồi thì thầm vào tai Jess vài điều gì đó ra chúng rất khinh khỉnh, họ cười và nói…
Mắt tôi tối sầm, choáng váng, tức giận, khó thở…
-----
Tôi ứa nước mắt mà chẳng biết gọi điện lại thế nào, vì là số điện thoại lạ. Nhưng tôi nhận ra đó là ai, thật kỳ lạ tôi có cảm giác nhớ người ấy y như vậy, một thứ tình cảm kỳ lạ vô cùng.
Đấy là cảm giác của một cơn sốt và mất thăng bằng. Tôi không biết lý do vì sao mình phải tối tăm mặt mũi nhiều tới mức thế. Có lẽ tôi tin tưởng vào câu nói của Ryan rằng anh ấy và Garbriel sẽ không có mối quan hệ nào nữa. Đáng nhẽ tôi phải nghĩ rằng họ khó có thể bỏ được nhau, giữa họ chắc chắn có một số sự ràng buộc, họ biết nhau lâu rồi mà, tôi chỉ là kẻ mới đến thôi.
Cả một trời suy nghĩ đổ ập lên đầu tôi đen kịt, hỗn độn. Nhưng tôi là người lấy lại bình tĩnh rất nhanh và biết "che giấu". Tôi vẫn dành một góc trong tâm trí mình đế quay lại nói chuyện tiếp với N. và tỏ ra rất bình thường, thậm chí biết bông đùa dăm ba câu vớ vẩn mà bây giờ tôi cũng chả thể nhớ nổi là về những chuyện gì, chỉ nhớ N. cười rất tươi.
Tôi quyết định sẽ kiềm chế cơn điên của mình lại, ngồi bình tĩnh, hưởng thụ buổi nhạc sống và coi như sự hiện diện của họ chẳng làm cho tôi mảy may rung động.
Trong lúc đó, tôi đã nghĩ tới tình huống xấu nhất. Có lẽ quan hệ của tôi và Ryan chỉ đến thế này mà thôi, không buồn, tôi đằng nào cũng về Việt Nam mà, dứt sớm càng đỡ khổ sở. Tôi quay sang nhìn N. rồi lại cười rất tươi.
Nhạc đã nổi lên, phần mở đầu là hòa tấu, Ryan đánh đàn say mê, rất sôi động, nhạc của người dân Nam Mỹ. N. đung đưa theo và tỏ ra vô cùng thích thú. Tôi kéo tay anh ấy hỏi anh ấy có biết chơi nhạc cụ gì không chốc nữa lên xin biểu diễn cho tôi một bài. Anh ấy bảo anh ấy có biết thêm guitar hoặc piano nhưng không chơi độc tấu giỏi lắm. Rồi anh ấy bảo hay là đệm cho tôi hát, nhưng tôi chả biết hát bài gì cả, vừa không có tâm trạng hát và vừa mắc một chứng, đó là đứng trước đông người là tôi không hát được. N. nhăn mặt và nói rằng tại sao tôi lại xấu hổ, anh ấy sẽ đệm cho tôi hát bất cứ bài gì tội có thể nghĩ ra lúc đó. Tôi lắc đầu quầy quậy.
Jess và Garbriel cũng lúc lắc rất nhiệt tình theo: nhạc. Garbrie