Nếu Anh Chưa Lấy Vợ, Em Chưa Lấy Chồng
Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.
tự làm mình khổ nhé, anh không bao giờ muốn em buồn đâu!".
Câu nói làm tôi nhớ tới Billy, Billy đã có lời khuyên tương tự:
"Em đừng cho lòng mình bị tổn thương".
Đã hai người đàn ông nói với tôi như thế rồi sao. Tôi cúi mặt.
Chia tay N., tôi chúc anh về cẩn thận vì đã hơn 11 giờ đêm. Bây giờ, tĩnh lặng, lại chỉ có riêng mình. Tôi lên trên tầng, rồi lại bấm cầu thang máy đi xuống, ra cửa sau đứng ngắm dòng sông. Tôi muốn lòng mình yên ắng một chút sau cả một party cảm xúc của buổi tối ngày hôm nay. Lúc này, cầm phong, mới để ý có mấy cuộc gọi nhỡ, và hai cái voice messages. Số điện thoại lạ, tôi bật tin nhắn lên nghe. Lời đầu tiên: "Này, gọi mãi cho Kin mà Kin không nhấc máy, chỉ muốn nói với Kin rằng tôi ổn và muốn hỏi xem Kin thế nào? Chắc là bận rộn với bạn trai lắm hả?". Và cái message thứ hai: "Thôi tôi đành chịu không gọi được nữa rồi, Kin bây giờ đang ở đâu? Có thể đã ngủ rồi, hoặc có khi đang ở dưới tàu điện ngầm? Kin đang làm gì? Kin có đang nghĩ về tôi bây giờ không? Bây giờ tôi chỉ nghĩ đến Kin thôi, nhớ Kin lắm, phát điên lên rồi. Tôi muốn gặp Kin làm sao, muốn chạm vào người Kin, nói chuyện và hôn Kin, này này, I love you, I love you so much…"
Tôi ứa nước mắt mà chẳng biết gọi điện lại thế nào, vì là số điện thoại lạ. Nhưng tôi nhận ra đó là ai, thật kỳ lạ tôi có cảm giác nhớ người ấy y như vậy, một thứ tình cảm kỳ lạ vô cùng.
Đó không phải là Ryan.
Không phải là Billy.
Không phải là Ronie.
Tất nhiên cũng không phải là N.
Đó là Lavender…!
Hôm nay tôi sẽ vẽ ngọn hải đăng bằng cả hai tay. Nếu tôi chỉ vẽ tay trái thì nó sẽ rất buồn, mà nếu vẽ bằng tay phải thì lại vui quá Tôi sẽ vẽ bằng cả hai tay, vì bức tranh này, có cả mềm vui và nỗi buồn tôi gửi vào cho Ryan.
Gần cuối tháng tư, thời tiết bắt đầu ấm áp, hoa nở rất nhiều, đặc biệt là hoa đào Nhật Bản. Thường tới tháng năm mọi người sẽ sang New Jersey để ngắm cả vườn hoa đào nở tuyệt đẹp. Trên đảo còn có rất nhiều bụi cây hoa đỏ mọc đầy ven sông, khung cảnh bình yên hiếm thấy.
Sang tuần tới, theo lời khuyên của Billy tôi sẽ xuống tiệm của người bạn nọ để bắt đầu làm việc. Nhưng tôi xin ở lại tiệm của Billy đến giữa tuần, để nói thêm chuyện về Lavender đã. Nếu tôi đi bây giờ, tôi sẽ ít cơ hội nói chuyện với Billy hơn, mặt đối mặt tỉ tê vẫn thích hơn nhiều Tôi muốn biết thêm về cả Josh nữa, thực sự là tôi muốn biết anh ta đã liên quan thế nào tới việc Lavender dính vào nghiện ngập. Tôi đã rất hâm mộ mối tình của họ, trong sâu thẳm tôi luôn hy vọng Josh là một người thực sự "vô tội và mong cho mối tình của họ sẽ được "cập bến". Giá tôi có thể ngồi nói chuyện với Ryan tử tế về Josh, chỉ tiếc là bây giờ thì không thể.
Sáng thứ hai, có một điều bất ngờ là tôi nhận được điện thoại của Hugo, nói rằng anh ta và ban nhạc rất xúc động khi nghe tôi hát, hy vọng một ngày nào đấy thật gần sẽ được nghe tôi hát nữa. Tôi cám ơn, ngập ngừng nửa muốn nói chuyện về Ryan, thì anh ta hỏi luôn:
"Hai người đang có chuyện đúng không?"
Tôi dự định hôm nay sẽ nhấm nháy rủ Billy đi ăn tối chỉ có tôi và anh ấy để tiện nói chuyện, hôm nay tôi sẽ là người chủ động. Nghĩ lại ngày trước thật buồn cười vì tôi đã lảng tránh đi mọi lời mời, bây giờ lại đòi gặp riêng. Qua một khoảng thời gian người ta cũng đã hiểu nhau hơn.
Tôi hỏi: "Em muốn nói chuyện với anh về Lavender, có được không?".
"Tất nhiên là được, em muốn giúp đỡ nhỏ hả?"
"À dạ tất nhiên, tối nay rỗi không, anh đi ăn được chứ?"
Billy thoáng vừa lưỡng lự vừa hơi ngạc nhiên về lời đề nghị: "Bạn trai em có tới không?".
"À không, hôm nay chỉ có anh em mình thôi, có chuyện gì… thú vị anh kể cho em nhé".
Ý tôi là tò mò cả chuyện tình yêu của anh ấy với bà Mei nữa.
"Trời trời, anh thì làm chi có chuyện thú vị đâu".
Billy cũng đã đồng ý, tôi thấy nhẹ nhõm vì sẽ được hỏi han thật nhiều hôm nay.
Nhưng mà, chiều, mới 3 giờ, thấy Billy có điện thoại và hớt hải chạy ra ngoài. Lát sau, anh ấy quay lại, đưa chìa khóa tiệm cho cô làm cùng và nói rằng cô ấy về sau khóa tiệm cho anh ấy, bảo tôi cứ ở lại hay về thì tùy, lỡ hẹn hôm nay rồi, vì anh ấy có việc phải đi gấp
Trông Billy hớt hải, tôi nhìn thấy Sheryl ở trong xe ô tô của anh ấy Thoáng lo lắng, chả biết có liên quan tới Lavender không? Tôi hỏi với theo: "Lavender hả anh?" "À… không, à… " Rồi đi mất, nhanh như cắt.
Tôi phì phì và ngó lơ ra ngoài, tự nhiên thấy trong lòng trống rỗng. Cô Lyn "đồng nghiệp" nói tôi ở lại cùng cô ấy cho tới 5 giờ rồi về cả thể, cô ấy ngại ngồi một mình. Tôi cũng đã định về thật, nhưng đành ở lại. Thật may, lúc đấy có mấy cô khách du lịch từ bang khác sang lạc vào tiệm, tôi tha hồ được wax lông mày và vẽ móng tay.
Họ là khách du lịch nên cũng hiền lành và thoải mái, họ khen tôi trông lạ và có cái khuyên mũi thật là xinh. Đám khách đó làm tôi vui hẳn, được nói chuyện nhiều nữa, cho tôi bớt suy nghĩ.
Gần về, Ronie gọi điện, anh ta bảo sao hôm nay tôi vẫn chưa muốn đi làm ở chỗ đó hay sao? Quả thật khó xử v