Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341611
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.
nhất khiến tôi yên tâm. Quả thật, khúc mở đầu tôi có hơi bị khớp và run, nhưng N. đệm đàn rất hay khiến tôi có thể "back to track" nhanh chóng. Tôi nghĩ rằng mình hát hay nhất là đoạn điệp khúc "And now I am grown, and these years have shown, that rain is a part of how life goes, but it s dark and it s late, so I hold you and wait, till your frightened eyes do close...". Quả thật sau khi đã hết run thì tôi thấy mình hát… có vẻ hay. Là tôi nghĩ thế, bời vì tôi nhớ mình đã có rất nhiều cảm xúc Phải cảm ơn N. vì anh đệm đàn quá xuất sắc, cho dù anh chưa bao giờ nghe thấy bài hát này. Lúc tôi hát, tôi không còn ánh mắt ngượng nghịu nữa, tôi đã biết quay xuống sân khấu, nhoẻn miệng cười một cách tự nhiên và duyên dáng, trong đầu cũng không nghĩ nhiều nữa.
Rồi bài hát kết thúc: "Everything s fine in the morning, the rain will be gone in the morning, but you willl be here, in the morning..."
Tôi mỉm cười mãn nguyện vì mình có thể hát được hay tới như thế. Và mọi người có biết cái cảm giác đó là gì không, như thể tất cả mọi lo lắng suy nghĩ đã được rút hết ra khiến trong lòng nhẹ tênh. Tôi quay lại nhìn N.: "Em cảm ơn anh". N. nhìn tôi rồi giơ ngón cái lên, "tuyệt vời quá!". Tiếng huýt sáo và vỗ tay, tôi thấy anh bồi còn nhảy cẫng lên cười toe toét. Lần thứ hai ở cái quán này tôi lại có được cái cảm giác hạnh phúc.
Chuẩn bị đi xuống khỏi sân khấu mà mắt tôi như mờ đi, giật giật, không biết là do vừa run hay vui quá nữa. Tôi đi qua mấy anh bồi và kêu lên: "Cảm ơn mọi người". Họ tặng cho tôi những ánh mắt của sự ngưỡng mộ. Tôi vô cùng hài lòng với việc mình vừa làm, bất ngờ, tôi nắm lấy tay N. đầy âu yếm, lần đầu tiên trong cuộc đời. Anh hơi thảng thốt vì hành động "sỗ sàng" này, phản ứng của N. là nhìn ngay về phía Ryan. Ryan cũng đang đứng dậy đi lên sân khấu biểu diễn tiếp.
Chúng tôi ngồi xuống bàn. N. vẫn luôn miệng trầm trồ khen ngợi tôi.
"Em thấy chưa, tại sao em lại sợ. Em hát rất có cảm xúc, hay lắm, anh thật sự bất ngờ. Ở đâu bán đã bài này vậy, anh sẽ mua cho bằng được".
"Em sẽ gửi vào email cho anh".
Tôi quyết định ngồi một lúc nữa rồi sẽ về, không đợi kết thúc để nói chuyện gì với Ryan. Coi như tôi chỉ là một người khách bình thường tới quán ngày hôm nay đi 10 giờ, tôi nói với N. nên về thôi, vì anh còn phải về nhà trọ nữa. Chúng tôi đứng dậy gọi thanh toán. Anh bồi chạy đi lấy bill. Lát sau quay lại, anh ta bảo: "Chờ đã, Ryan muốn nói chuyện với cô". Tôi hơi rùng mình, nhưng rồi… mặc kệ, định vẫn đi. N. bảo đứng lại chờ đi, đã đến lúc anh ấy cần được nghe tôi giới thiệu về bạn trai của tôi. Thấy N. không chịu đi, tôi thấy hơi bực mình nhưng rồi vẫn phải đứng lại chờ Ryan xuống.
Rồi Ryan cũng xuống, anh ấy nhìn tôi một lúc, ánh mắt cứ dài dại khiến tôi bối rối. Ryan hỏi, bằng một giọng rất nhẹ nhàng:
"Em hát tuyệt vời! Bây giờ về nhà sao? Có muốn anh đưa em về nhà không?"
Bình tĩnh, hơi ngạc nhiên vì lời đề nghị, tôi cười như không có chuyện gì xảy ra: "Đúng rồi, bây giờ em đi về mà, muộn rồi".
Ryan nhìn sang N., tôi "nhanh trí" giới thiệu:
"Đây là N.,… bạn trai cũ của em".
Cả N. và Ryan đều lặng im đến ngỡ ngàng khi tôi buột miệng ra câu nói đó. Có lẽ tâm lý "trả thù" đã khiến tôi nói ra cái điều không có thật ấy. Ryan hẳn cũng bị sốc ít nhiều, vì tôi đã từng nói với Ryan rằng chưa bao giờ tôi có bạn trai nào hết trước khi đến với anh ấy, vậy hóa ra là tôi đã từng nói dối sao. Còn N., anh ấy là một người thông minh, anh ấy đoán được vì sao tôi làm thế. Tôi thấy hơi bối rối, nhưng rồi tôi nói thêm như để "đâm lao phải theo lao".
"N. sẽ đưa em về nhà, đừng lo nhé, cứ vui vẻ với ban nhạc của anh đi". Tôi kéo tay N. đi ngay lập tức, N. chưa kịp chào hỏi một câu nào với Ryan ngoài nụ cười lúc vừa chạm mặt nhau.
Chúng tôi nhanh chóng đi ra ngoài.
"Thôi thế thì chết anh rồi, em nói thế là bạn trai em ghen thì sao. Anh biết ngay mà, hai người đang cãi nhau đúng không?".
"Không, cãi gì đâu, có gì đâu mà ghen. Em không có người yêu cũ được à, anh ấy có cả tá kìa, anh có thấy cái con bé ngồi bàn đáu cùng anh ấy lúc nãy không? Bồ đấy, chả biết là cũ hay là còn đang "đương nhiệm" nữa".
"Đấy thê không đang ghen thì là gì?".
"Không, không có gì mà, ôi xời, hôm nay em vui lầm, vì lần đầu tiên dám hát trước đông đảo bà con thế".
N. lắc đấu ngán ngẩm, anh biết tôi là đứa trẻ con chưa thể lớn mà.
Trên đường về, tôi mới chợt thấm ra sao lúc nãy mình hát hay thế, tôi quay ra thủ thỉ với N.:
"Anh tài thật đấy, không bao giờ nghe thấy bài hát này, vậy mà anh lại đánh hay thế nhỉ, hay thật, chẹp. Anh không đánh hay thì làm sao mà em hát hay được như thế nhỉ, hi hi".
"À, ngược lại đấy, tất cả là vì em hát đấy. Anh nghĩ em đã có cảm xúc rất nhiều, gần như chưa bao giờ anh nghe ai hát mà lại đệm được đàn ngẫu hứng như vậy, thật là đặc biệt".
"Có thể là vì anh cũng có cảm xúc nhiều không kém".
Anh nhìn tôi, mỉm cười, gật đầu, rồi nắm lấy tay tôi chủ động, có lẽ do tôi "mở đường" cho lúc trước đó.
Anh bảo:
"Em là một cô gái rất tốt và đáng yêu, em đùng