Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
ờ thì ngại quá, lại muộn. Gọi xong, tôi chỉ thấy lo lắng hơn mà thôi.
Tôi thấy có hai voice messages ở trong phone, nhưng tôi không có tâm trạng để nghe.
12 giờ kém, đã đến nơi.
"Chúng ta đến nơi rồi".
Tôi ngẩng mặt lên, một con phố nhỏ với những dãy nhà thấp tầng có bậc thang, kiểu đặc trưng của Queens. Tôi không rõ đó là phố gì, tóm lại là không xác định được vị trí của nơi tôi đang có mặt.
Xuống xe, dò tìm chìa khóa, anh nắm tay tôi đi lên vài bậc thang rồi mở cửa vào bên trong. Căn hộ của anh trên tầng hai, có ánh đèn dịu nhẹ, không khí yên ắng đến nghẹt thở, tôi thấy hơi rùng mình vì lạnh.
Căn hộ của Ryan có tới hai phòng ngủ và một phòng khách, rất lịch sự và sang trọng, gợi nhớ đến căn hộ của ông luật sư thuở nào mặc dù có bừa bộn hơn đôi chút. Tôi ồ lên khi thấy cả một chiếc piano nhỏ trong phòng, tôi thầm tự hào về Ryan tài hoa của mình. Ở đây cứ như ai cũng có một chiếc piano trong nhà. Trên tường có rất nhiều tranh, và guitar, la liệt đàn guitar, đúng sở thích của Ryan. Tôi đứng tần ngần trước mấy bức ảnh trên cái tivi Sharp của anh, bức ảnh Ryan chụp tốt nghiệp, bức ảnh cả gia đình với người mẹ đặc sệt châu Á nhìn rất hay. Ryan giống bố nhiều hơn là Jess. Jess rất giống mẹ, nên cậu ta có nhiều nét A hơn. Và một cái ảnh chụp ba anh em của Ryan, cô em gái cười rất tươi, nhìn rất hay nhưng bé quá. Tôi không rõ cô ấy giống ông anh trai nào hơn, đặc biệt tóc em gái Ryan rất đen, mắt cũng đen hơn hẳn, có lẽ mang dáng vẻ châu Á nhất nhà. Tôi thấy cô bé đó có nét gì giống tôi.
"Đấy là em gái của anh". Anh nói lúc tôi cầm bức ảnh ba anh em lên.
"Em ấy xinh quá?".
"Thiên thần của anh đấy".
Tôi thầm ghen tị. Cô gái này có hai ông anh trai quá đẹp và được yêu mến như vậy, thật may mắn hiếm có.
"Anh ở đây một mình à?".
"Hầu như là như vậy, nhưng Jess cũng ở với anh khi nào cậu ấy về đây, đôi lúc cả Michelle, em gái nhỏ của anh nữa".
"Cậu ấy đang ở thành phố à? Cậu ấy bây giờ đang ở đâu?".
"Có thể nó đang ngủ ở trong phòng kia kìa". Ryan nói và chỉ về phía một căn phòng ngủ.
"Gì cơ?"
Tôi giật cả mình. Tôi đang đinh ninh rằng mình ở trong căn hộ này với Ryan, nên vừa nói và hỏi rất to, líu lô chứ. Ngại quá, tôi thực sự không muốn có người thứ ba biết mình đang đi làm một việc "tội lỗi".
Ryan thấy phản ứng của tôi và phì cười.
"Đừng lo, đấy không phải là chuyện của cậu ấy mà".
Quả thật tôi còn không dám hé mồm ra nói nữa, như thể sợ Jess sẽ tỉnh giấc và bước chân ra khỏi phòng nhìn tôi chằm chằm và nghĩ, "Giờ này cô ta đang làm gì ở đây thế nhỉ? Eo ôi?" Tôi rùng cả mình.
Ryan chỉ cho tôi xem những bức tranh trên tường, anh nói cô em gái của mình vẽ đấy. Tôi ngạc nhiên vì những bức tranh rất đẹp, phong cách vẽ cũng giống y như tôi vẽ hoa lá và cây cảnh, rất hồn nhiên và trong sáng.
Tôi quên mất mình phải "im lặng" và thốt lên: "Ôi Chúa ơi em cũng thích vẽ y như vậy, em và em gái anh có nhiều thứ giống nhau quá?".
"Anh biết mà". Anh thì thầm.
"Em đoán em gái anh biết chơi piano".
"Ư đàn của em ấy đấy"."À đàn thì em thua, nhưng em sẽ học".
Tôi tha thẩn đi quanh phòng anh, ngắm từ tập tạp chí toàn hình ảnh về cái loại thuyền bè, cho tới hẳn một cái đĩa treo tường có hình ngọn hải đăng, sờ soạng các loại đàn, nhìn từng bức tranh, ngắm từng cái ảnh, vừa mang dáng vẻ của một kẻ tò mò, vừa trân trọng, lại vừa giống… nhân viên điều tra. Anh ngồi nhìn tôi và "thuyết minh" những gì tôi sờ tới như một nhân viên du lịch. Tôi thấy anh ngắm tôi khi tôi đang đóng vai trò của một kẻ tò mò. Lúc đó, trong đầu tôi có một ý nghĩ rất mãnh liệt, đó là phải hoàn thành xong sớm bức tranh ngọn hải đăng, để "cạnh tranh" với cô em gái, và bức tranh ấy sẽ phải được treo trong căn phòng này như thế kia.
Tôi đứng dò dẫm hơi nhiều, có lẽ không ngoài mục đích "câu giờ". Tôi sợ mình sẽ phải bước chân vào căn phòng ngủ kia và làm kẻ "lãng mạn". Hơn nữa, trong lòng tôi không thoải mái và rất bất an khi biết Jess đang ở ngay phòng ngủ phía bên kia. Tôi lo sợ sẽ mất điều gì đó tốt đẹp nếu tôi thực sự tiến tới. Cảm giác y hệt ca khúc "I could fall in love with you" của Selena. Tiến thoái lưỡng nan, thật khó xử, thế rồi tôi quay lại nhìn anh và… bất ngờ phì cười, thật to…
Hai cái voice messages, một cái của Ronie. Một cái của chị Thủy, là tôi nghe về sau này. Ronie để cho tôi lời nhắn, anh ta rất mệt mỏi và thương nhớ tôi, anh ta cũng xin lỗi nếu gia đình của Helen đã đối xử với tôi không tốt. Mở đầu cái message của Ronie, anh ta nói:
"Sao em dập máy anh hoài vậy, xin em đừng chạy trốn anh, anh khổ sở lắm!" Còn chị Thủy, chị ấy nói muốn gọi cho tôi hỏi có tí việc. Chị ấy có nói một câu: "Em à, đi lại với Ronie " thôi nha, phức tạp quá, Helen nó vừa tới tiệm gào khóc đó". Tôi thở dài thườn thượt.
Check mail, mấy người bạn của tôi vần viết email hỏi: "Dạo này cậu với anh chàng Ronie đẹp trai vẫn ổn chứ hả?" Một người bạn khác thì "tiết lộ": "Kin có người yêu rồi nhá, ở nhà đang đồn ầm lên này, biết rồi, thích nhá, có còn ý định về Việt Nam nữa không đấy?" Và tôi trả