Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.

sống đẹp vì những người yêu cậu, như là tớ, là Josh, là Billy, cho bất kỳ ai yêu thương cậu.
Thời gian có thể ngắn ngủi, nhưng tình yêu thì chắc chần dài lâu. Thời gian có thể trôi đi nhưng tình yêu của tớ thì sẽ ở lại.
Thật tuyệt vì chúng ta đã gặp nhau và là một phần của nhau.
Tớ yêu cậu.
Kin".
Lá thư ngắn ngủi và viết tay chưa đến 10 phút, vậy thôi nhưng tôi hiểu thế là đủ.
Tôi gọi điện cho Billy và hỏi xem kế hoạch sẽ thế nào. Anh ấy nói chiều mai nhé, tất cả sẽ rủ nhau đi ăn tối rồi sau đó sẽ tới một nơi nào đó uống nước nói chuyện, thế nào cũng được. Tôi nảy ra ý định ăn sớm rồi tới cái quán của Ryan ở bên Queens nghe nhạc, tôi bảo sẽ cố thuyết phục Ryan đến đó đánh đàn.Tôi bảo muốn rủ cả Josh nữa, chắc chắn anh ta muốn tới cùng, Billy có vẻ ngần ngừ vì họ gặp nhau bây giờ rất khó. Billy nói, để Lavender có thể được đi, sẽ phải có Sheryl đi cùng để "kiểm soát", nên khó lòng Josh được rủ đi theo.
Tôi hơi ớn khi nghe thấy có cả Sheryl, nhưng rồi vẫn đồng ý. Dập máy, tôi gọi cho Ryan và nói kế hoạch, hỏi anh có thể tới đó tối mai hay không, và ban nhạc sẽ chơi vài bản thư giãn nhé, gọi là chúc Lavender những điều tốt đẹp, anh nói OK ngay thôi. Anh hỏi tôi chắc mê chỗ đó lắm rồi hả, bảo tôi nhớ hát nhé.
Tôi lại gọi điện tiếp cho Josh và nói kế hoạch, bảo rằng ngày mai khi nào tới quán, cậu ấy cũng nhớ tới nhé, có thể ngồi ở đâu cũng được, để được chia tay Lavender. Josh cảm ơn và xem chừng cậu ấy rất xúc động. Tôi thấy bớt căng thẳng.
Ngày mai tôi được ngủ muộn một chút xíu, rồi sau đó ra ngọn hải đăng cố gắng vẽ nốt. Tôi đã tưởng tượng ra bức tranh sẽ được treo ở đâu trong phòng của anh.
Thứ sáu
Trời âm u lạ thường, gió thổi khá mạnh khiến tôi dậy cũng khá muộn, gần 11 giờ. Nhìn đồng hồ tôi cuống cuồng vơ vội "đồ nghề" và đi ra ngoài, trời còn hơi lâm thâm mưa. Tôi chỉ có vài tiếng để vẽ, Billy hẹn tôi ở chợ Tàu vào lúc 5 giờ, tôi phải đi từ 4 giờ. Mà tôi vẽ thì lâu, thời tiết chán quá, nhưng nếu tôi không vẽ hôm nay thì cũng không biết khi nào. Đói meo, chả kịp ăn, nhà cũng không có ai. Tôi để bụng đói ra vẽ vậy.
Ngồi dưới tán cây, thỉnh thoảng nước lại rỏ tong tỏng, tôi lấy cái ô dựng lên nhưng gió thổi nhát ô lại bay, rất là khổ sở, bực mình, tôi chả thèm che ô cho mình mà giữ cái ô che cho bức tranh, khom người ngồi vẽ. Có vài người đi qua, họ ghé lại và ngắm bức tranh của tôi, nháy mắt, thật là dễ thương. Một khi tôi đã ngồi vẽ, tôi rất tập trung và say mê, chỉ sợ mình về nhà không đúng giờ. 3 giờ tôi phải về rồi, còn phải trang điểm, thật là xinh, để còn gặp Lavender.
Khi vẽ cũng như viết, tôi hay dồn cảm xúc vào đó, nếu không thì không đẹp. Bức tranh này, tôi đã quyết từ hôm nay chỉ vẽ bằng tay trái, có chậm hơn nhưng lại kỳ công và đẹp hơn tôi vẽ tay phải, nắn nót, vừa vẽ, vừa nghĩ, có cả vui và buồn, nhiều cảm xúc. Ngọn hải đăng đang dần hiện ra, với tôi nó khiến mình hài lòng đến nghẹt thở.
Một ngọn hải đăng trắng đen, đứng ngay mũi đầu của đảo phía xa xa là Manhattan mờ ảo, một khoảng sân nho nhỏ ngay trước, ven lan can là lác đác vài người đang đội mũ câu cá. Càng vẽ càng hứng khởi và trong lòng hồi hộp khó tả.
Nhìn di động đã hơn 3 giờ, chỉ tô một chút vài chỗ nữa thôi là xong, khoảng tiếng nữa. Tôi ngồi nấn ná, rồi 3 giờ cũng quyết tâm về. Trời tối sầm một cách thê thảm.
Hôm nay tôi cũng cho bức tranh của mình hơi tối và có tí mây, vẽ bằng tay trái, trông nó buồn và đẹp một cách đặc biệt.
Trang điểm thật xinh và kỳ công, phải 4 giờ 20 tôi mới lên đường, không quên cầm theo món quà nhỏ của mình. Chắc Lave vui lắm khi được tôi tặng. Tôi hồi hộp! Lạ lắm, cảm giác cứ như đi gặp Ryan vậy.
Hẹn nhau ở cái quán chúng tôi đã từng ăn trên chợ Tàu, tôi đói meo vì chưa ăn gì hết, mắt hoa lên. Tới nơi thì 5 giờ hơn, Billy gọi điện hỏi tôi đến chưa, anh nói hơi mắc xe nên muộn một chút. Tôi đứng bên ngoài quán ăn chờ, anh chủ quán nhìn thấy tôi "khách quen" đã vẫy chào, còn ra mở cửa hỏi tôi có vào không vì trời mưa lâm thâm hơi rét. Tôi nói tôi sẽ đứng chờ. Còn có cả Sheryl nữa nhỉ, tôi nghĩ thầm, nhưng dù sao chị ta cũng bình thường với tôi.
5 rưỡi xe của Billy đỗ xịch. Lave nhìn từ xa đã vẫy vẫy tôi vừa ra khỏi xe, nàng đã nhào về phía tôi ôm rất chặt và kêu lên: "Nhớ cậu lắm, nhở lắm nhớ lắm!". Lave trông vẫn thế, mặc một chiếc áo khoác có cổ, có điều mắt hơi sưng và có bọng mắt, giống như kiểu thiếu ngủ hay khóc quá nhiều, da hơi tái, nhưng tóm lại vẫn là một cô gái rất xinh đẹp và cười tươi. Sheryl và Billy cũng đi ra.
Tôi cười chào, Sheryl cũng cười chào lại rất lịch sự. Tôi nghĩ thầm, chắc cô ta không ghét bỏ gì mình đâu. Tặng cho Lave món quà của mình, tôi nói rằng chỉ khi nào tới trung tâm cai nghiện thì mới được mở, đừng mở sớm nhé.
Lave đứng rưng rưng nước mắt và ôm chầm lấy tôi một cái nữa, "Cảm ơn cậu nhé, cậu thật là dễ thương". Lave nói nàng cũng có một món quà cho tôi. Cô ấy rút trong túi của Sheryl một cái vòng màu đen, to, làm bằng chất liệu gì không rõ, nói rằng để đeo vào chân. Nhìn chiếc vòng tôi không biết sẽ đeo vào ch